Sau đó, không nói thêm mấy câu đã kết thúc cuộc gọi, lần đầu tiên cô không nằm trên giường, cũng không mơ màng muốn ngủ, tỉnh táo nói ngủ ngon và tạm biệt với anh.
Chỉ là, sau khi cô nói tạm biệt, anh lại không trả lời, rất lâu sau cũng không lên tiếng, chỉ có tiếng hít thở của anh, trong đêm tối gió lạnh càn quét, dĩ nhiên cũng vô cùng gần bên tai cô.
Hôm sau là một ngày nghỉ cuối cùng trước tết âm lịch của cô, đã thành thói quen, cô vẫn dậy thật sớm, mà ngoại trừ Nguyễn Lãng đang ngủ nướng thì bố mẹ cũng đã dậy rồi, trong phòng bếp truyền đến hương vị mẹ làm bữa sáng, thỉnh thoảng còn có tiếng bố mẹ nói chuyện, chẳng qua là thảo luận việc cô và Nguyễn Lãng thích ăn gì.
Trong cuộc sống bận rộn thỉnh thoảng nhàn rỗi, không cần vội vội vàng vàng vừa gặm bữa sáng vừa chạy ra cửa, không cần cố gắng chen chúc trong dòng xe cộ, mặc đồ ngủ nhàn nhã giúp mẹ một tay, giờ khắc này, ấm áp không gì bằng.
Sáng sớm Nguyễn Kiến Chung có thói quen ra ngoài tản bộ, xuân hạ thu đông, mặc kệ mưa gió.
Vì vậy Nguyễn Lưu Tranh thay quần áo đi ra ngoài cùng ông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)