Tuyết hôm qua dĩ nhiên rơi cả một đêm, cả một tiểu khu được bao phủ trong màn tuyết trắng mịt mờ.
Sáng sớm, nhân viên trong tiểu khu còn chưa kịp xúc tuyết, tuyết mới đã rơi xuống, xõa tung trên mặt đất trải ra một tấm thảm liên miên, dấu chân lúc đến của anh từ bên ngoài hàng rào gỗ màu trắng kéo dài vào trong.
Nguyễn Lưu Tranh dừng lại một lát, âm thầm đi vào trong tuyết, hàng dấu chân anh để lại trước đó liền bị dẫm lộn xộn.
Những lời Bùi Tố Phân vừa mới nói, như vẽ ra giữa anh và cô một đường chiến hào thật dài, chợt đem tất cả những thứ vốn đang mơ hồ không rõ phân định rõ ràng.
Xe vẫn đỗ như cũ, anh không lập tức lái xe, màn sương vừa mới tan đi lại bao phủ lên.
Nguyễn Lưu Tranh đột nhiên nhớ tới trước kia, cũng là lúc giá rét như vậy, cũng vẫn ngồi bên cạnh anh như vậy, cô thường dùng ngón tay viết chữ và vẽ lên cửa sổ xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)