"陸明洋開完會便準備離開Live Life,他後面還有其他工作, 按照慣例, 尚欣還是讓夏天晴將陸明洋送到電梯間。
Lục Minh Dương họp xong liền chuẩn bị rời khỏi Live Life vì anh ấy còn những công việc khác phía sau. Theo lệ thường, Thượng Hân vẫn để Hạ Thiên Tình tiễn Lục Minh Dương ra sảnh thang máy.
这一次, 夏天晴走路的速度比平时都快,一直走在陆明洋前面。
Lần này, bước chân của Hạ Thiên Tình nhanh hơn hẳn mọi khi và cô luôn đi phía trước Lục Minh Dương.
陆明洋反倒很淡定,直到来到电梯前, 电梯也来了。
Lục Minh Dương ngược lại rất bình thản cho đến khi tới trước thang máy thì cửa cũng vừa mở ra.
夏天晴侧身, 等他进去, 陆明洋却没动,只是瞅着她笑。
Hạ Thiên Tình nghiêng người đợi anh ấy vào nhưng Lục Minh Dương không nhúc nhích mà chỉ nhìn cô cười.
夏天晴问:“你不是还有事?”
Hạ Thiên Tình hỏi: "Không phải anh còn có việc sao?"
陆明洋说:“也没那么急。”
Lục Minh Dương đáp: "Cũng không gấp đến thế."
电梯门又合上了。
Cửa thang máy lại khép vào.
陆明洋的笑容收了半分,说:“反正见面了, 聊两句。”
Lục Minh Dương thu lại nụ cười rồi nói: "Dù sao cũng gặp rồi nên nói chuyện vài câu đi."
夏天晴:“聊什么?”
Hạ Thiên Tình: "Nói chuyện gì cơ?"
陆明洋一顿,扬眉道:“干嘛这么紧张, 着急赶我走?”
Lục Minh Dương khựng lại và nhướng mày: "Làm gì mà căng thẳng thế, em vội đuổi anh đi vậy sao?"
他不说还好, 一说夏天晴就想起会议室里的剑拔弩张, 她连呼吸都觉得困难, 简直待不下去。
Anh ấy không nói thì thôi chứ vừa nhắc đến là Hạ Thiên Tình lại nhớ ngay tới bầu không khí căng như dây đàn trong phòng họp ban nãy. Cô cảm thấy ngay cả việc hít thở cũng khó khăn và thực sự không muốn nán lại thêm chút nào.
夏天晴说:“那个建筑是我们所里新来的,有点年轻气盛, 经验也没有老人丰富, 要是你不放心把项目交给他, 直接提出来就好, 所里也有老建筑可以跟,你也犯不着当面夹枪带棍的。你还当着尚欣的面,建议他去甲方公司更好……”
Hạ Thiên Tình lên tiếng: "Kiến trúc sư đó là người mới của văn phòng nên có chút kiêu ngạo của tuổi trẻ và kinh nghiệm cũng không phong phú bằng những người cũ. Nếu anh không yên tâm giao dự án cho cậu ấy thì cứ trực tiếp đề xuất là được. Văn phòng vẫn còn những kiến trúc sư lâu năm có thể theo sát, anh không cần phải nói lời mỉa mai công kích ngay trước mặt người ta như vậy. Anh còn nể mặt chị Thượng Hân mà khuyên cậu ấy sang công ty bên A thì tốt hơn..."
陆明洋点了点头, 一副了然的样子。
Lục Minh Dương gật đầu với vẻ mặt đã hiểu rõ mọi chuyện.
“那些所谓的‘先去乙方再去甲方’的说法已经过时了,尤其是海归,地产公司更注重培养的是综合能力,从沟通、市场调查、策划到谈判,人脉和资历会累积的更快,我这也是为他好。”
"Những cách nói kiểu 'nên làm ở bên B trước rồi mới sang bên A' đã lỗi thời rồi, đặc biệt là với du học sinh về nước. Các công ty bất động sản chú trọng bồi dưỡng năng lực tổng hợp hơn, từ giao tiếp, khảo sát thị trường, lập kế hoạch cho đến đàm phán thì các mối quan hệ và thâm niên sẽ tích lũy nhanh hơn. Anh nói vậy cũng là vì tốt cho cậu ta thôi."
夏天晴狐疑的看他:“你们只是第一次见面,你就为他好?”
Hạ Thiên Tình hồ nghi nhìn anh ấy: "Hai người mới gặp nhau lần đầu mà anh đã vì tốt cho cậu ấy rồi sao?"
“那你呢?”陆明洋眼中浮光闪动,忽而给人一种压迫感。
"Vậy còn em?" Ánh mắt Lục Minh Dương lóe lên tia sáng và đột nhiên mang đến một cảm giác áp lực.
“我?”
"Em làm sao?"
陆明洋:“听说他才入职没几天,你们应该也才认识,为什么为了一个还没建立起同事情谊的陌生人,跟我分辨这些?”
Lục Minh Dương hỏi: "Nghe nói cậu ta mới vào làm được vài ngày nên chắc hai người cũng vừa mới quen biết. Tại sao em lại vì một người lạ còn chưa kịp xây dựng tình đồng nghiệp mà tranh luận với anh những điều này?"
夏天晴“哦”了一声:“我只是觉得你今天很反常,专程来开会,说的都是空话大话,你最近的时间很多么?”
Hạ Thiên Tình "ồ" một tiếng: "Tôi chỉ thấy hôm nay anh rất khác lạ. Anh đích thân đến họp mà toàn nói những lời sáo rỗng và lý thuyết suông. Dạo này anh rảnh rỗi lắm sao?"
陆明洋淡笑,语气也柔和些:“能把空话大话说的漂亮,也是我们甲方的技能之一。再说我跑这一趟,主要也是想见见你。”
Lục Minh Dương cười nhạt và giọng điệu cũng dịu dàng hơn: "Có thể nói những lời sáo rỗng một cách hoa mỹ cũng là một trong những kỹ năng của bên A chúng anh. Hơn nữa anh cất công đến đây chuyến này chủ yếu là vì muốn gặp em."
夏天晴愣了一下。
Hạ Thiên Tình ngẩn người.
“哦,对了,刚才那个建筑说,他是在巴塞罗那游的学,我记得你好像也去短期进修过,打过交道么?”
"Ồ phải rồi, kiến trúc sư lúc nãy nói cậu ta từng du học ở Barcelona. Anh nhớ hình như em cũng từng sang đó tu nghiệp ngắn hạn, hai người có từng tiếp xúc với nhau không?"
陆明洋忽然不经意的一问,顺手按了下电梯键。
Lục Minh Dương bất chợt hỏi bâng quơ rồi tiện tay nhấn nút thang máy.
夏天晴的眼睛也跟着轻眨一下:“完全没有。”
Đôi mắt Hạ Thiên Tình khẽ chớp: "Hoàn toàn không có."
其实她没必要撒谎,但她更没必要跟陆明洋交代过往,还是站在公司外面的电梯前。
Thực ra cô không cần phải nói dối nhưng cô càng không có nghĩa vụ phải khai báo chuyện quá khứ với Lục Minh Dương, nhất là khi đang đứng trước thang máy ngoài văn phòng thế này.
尽管夏天晴反应很快,但那一秒的迟钝,还是被陆明洋眼尖的捕捉到,只是没动声色。
Mặc dù Hạ Thiên Tình phản ứng rất nhanh nhưng sự khựng lại trong tích tắc đó vẫn bị đôi mắt sắc bén của Lục Minh Dương bắt trọn, chỉ là anh ấy không lộ ra ngoài mặt.
电梯来了,陆明洋适时的收住话题,进去前轻轻在夏天晴的背上抚过。
Thang máy đã đến, Lục Minh Dương dừng chủ đề đúng lúc rồi trước khi bước vào còn nhẹ nhàng lướt tay qua lưng Hạ Thiên Tình.
“好了,你赶紧回吧,我走了。”
"Được rồi, em mau quay lại làm việc đi, anh đi đây."
直到电梯门合上,夏天晴又在原地站了片刻。
Mãi đến khi cửa thang máy đóng lại, Hạ Thiên Tình vẫn đứng ngây người tại chỗ thêm một lát.
夏天晴回过头往所里走,进部门前经过茶水间,本打算直接略过,余光却瞄到一道颀长的影子。
Hạ Thiên Tình quay người đi vào trong văn phòng. Lúc đi qua phòng nghỉ định lướt thẳng qua bộ phận của mình thì khóe mắt cô thoáng thấy một bóng dáng cao ráo.
那人斜倚着门框,那人嘴里还发出非常惹人讨厌的一声……
Người đó đang tựa lưng vào khung cửa và phát ra một âm thanh cực kỳ đáng ghét...
“啧。”
"Chậc."
夏天晴脚下一顿,没什么好脸色的瞪过去。
Hạ Thiên Tình khựng bước rồi nhìn sang với vẻ mặt chẳng mấy vui vẻ.
江堰正瞅着她,一脸的不怀好意。
Giang Yến đang nhìn cô bằng bộ dạng đầy ý đồ xấu xa.
夏天晴知道江堰的性格和脾气,他要是打算现在、此刻、right now就找你的麻烦,不管你选忽视、漠视、藐视,都没有用,那只会延长他作恶的快感。
Hạ Thiên Tình hiểu rõ tính cách và tâm tính của Giang Yến. Nếu anh đã định gây phiền phức ngay bây giờ, ngay lúc này, thì dù cô chọn cách lờ đi, phớt lờ hay coi khinh cũng đều vô dụng, vì điều đó chỉ làm kéo dài cảm giác sướng tay khi bắt nạt người khác của anh mà thôi.
夏天晴咬了咬牙,又看了一眼部门的方向,见没有人往这里走,便脚下一转,快速的进了茶水间。
Hạ Thiên Tình cắn răng nhìn về phía bộ phận của mình một cái, thấy không có ai đi tới đây thì liền xoay người nhanh chóng bước vào phòng nghỉ.
江堰很自觉的往里退了两步,很配合。
Giang Yến rất tự giác lùi lại hai bước đầy vẻ hợp tác.
夏天晴进来的飞快,就势掩上门。
Hạ Thiên Tình vào phòng thật nhanh rồi thuận tay khép cửa lại.
茶水间里气氛诡异,画面仿佛定了格。
Bầu không khí trong phòng nghỉ trở nên quái dị và khung cảnh dường như bị đóng băng.
江堰慢斯条理的从兜里拿出薄荷糖,包了一块塞进嘴里,神情懒散。
Giang Yến thong thả lấy một viên kẹo bạc hà từ túi ra, bóc vỏ rồi cho vào miệng với vẻ mặt lười nhác.
“你要做什么?”
"Anh muốn làm gì?"
“你想怎么样?”
"Cô định thế nào?"
两人不约而同的开口了。
Cả hai đồng thanh lên tiếng.
随即又一同顿住。
Sau đó lại cùng im bặt.
江堰挑了挑眉,那双漆黑的桃花眼里透出淡淡的玩味:“这样孤男寡女的,万一有人进来撞见……你不打算避嫌了?”
Giang Yến nhướng mày, đôi mắt đào hoa đen sẫm toát lên vẻ trêu chọc nhàn nhạt: "Nam đơn nữ chiếc thế này, ngộ nhỡ có người đi vào bắt gặp... cô không định tránh nghi ngờ sao?"
夏天晴根本懒得理他的插科打诨,直接问:“你以前认识陆明洋?”
Hạ Thiên Tình hoàn toàn không rảnh để để tâm đến lời đùa cợt của anh nên hỏi thẳng: "Trước đây anh quen biết Lục Minh Dương sao?"
江堰不紧不慢的答:“不认识。”
Giang Yến điềm nhiên đáp: "Không quen."
夏天晴:“那刚才在会议室里是什么意思,第一次见面谈合作火|药味就那么重,他是甲方,咱们理应礼让。”
Hạ Thiên Tình: "Vậy lúc nãy ở trong phòng họp anh có ý gì? Lần đầu gặp mặt bàn bạc hợp tác mà mùi thuốc súng đã nồng nặc như vậy. Anh ấy là bên A, chúng ta nên có sự lễ độ nhường nhịn mới đúng."
“哦。”江堰声音略低,斜靠着旁边的柜子,“你可真护犊子。”
"Ồ." Giọng Giang Yến hơi trầm xuống khi anh tựa lưng vào chiếc tủ bên cạnh, "Cô đúng là biết bảo vệ người nhà nhỉ."
夏天晴一愣,起先还不知道他什么意思,随即明白了:“你可不要告诉我,你是因为他是我的男朋友,才这么针对的。”
Hạ Thiên Tình ngẩn ra một chút, ban đầu chưa hiểu ý anh nhưng ngay sau đó đã nhận ra: "Anh đừng có bảo với tôi là vì anh ấy là bạn trai tôi nên anh mới nhắm vào anh ấy như vậy nhé."
“呵。”
"Hừ."
江堰没正行的讽笑一声,几乎扎着了夏天晴的耳根子。
Giang Yến phát ra tiếng cười lạnh đầy vẻ bất cần, âm thanh đó như rót thẳng vào màng nhĩ của Hạ Thiên Tình.
他舔了舔唇角,卷着清新的薄荷味儿,说:“我是故意的,但不是你想的那种原因。”
江堰没说话,长腿一戳,站直了,并且朝着夏天晴走过来,他走的很慢,似乎给足了她时间让开。
Giang Yến không nói gì mà đôi chân dài khẽ cử động rồi đứng thẳng dậy và tiến về phía Hạ Thiên Tình. Anh đi rất chậm, dường như để cho cô đủ thời gian để tránh ra.
一步,两步,三步,逼到夏天晴跟前了。
Một bước, hai bước, ba bước, anh đã áp sát tới trước mặt Hạ Thiên Tình.
她下意识往后退,他又跟着走,越贴越近。
Cô theo bản năng lùi lại phía sau nhưng anh vẫn tiếp tục bước tới và ngày càng gần hơn.
江堰故意拖着腔调,听上去有些暧昧:“他可是你唯一公开过的关系的男人,能让你做这个决定的,应该有过人之处吧,是脾气好呢,还是……呵,虽然我之前就说过,你俩长不了,但我还是想试试他,结果……”
Giang Yến cố ý kéo dài giọng điệu nghe có phần mập mờ: "Anh ta là người đàn ông duy nhất cô từng công khai quan hệ. Người có thể khiến cô đưa ra quyết định đó chắc hẳn phải có điểm gì xuất chúng chứ nhỉ. Là tính tình tốt sao, hay là... hừ, mặc dù tôi đã nói từ trước là hai người không bền được đâu nhưng tôi vẫn muốn thử anh ta một chút, kết quả là..."
夏天晴闻着他嘴里的薄荷味儿,眉头跟着打了结,瞪着他,往后退,直到退到虚掩的门边了。
Hạ Thiên Tình ngửi thấy mùi bạc hà từ miệng anh thì đôi lông mày nhíu chặt lại. Cô trừng mắt nhìn anh rồi lùi lại cho đến khi chạm vào cánh cửa đang khép hờ.
她退无可退,他也跟着止步。
Cô không còn đường lui và anh cũng dừng bước.
江堰抬起手臂,轻轻搭在门把手上,他的手蹭过夏天晴的胳膊,她下意识往旁边一躲,抬眼间,对上他的目光。
Giang Yến nâng cánh tay lên rồi nhẹ nhàng đặt lên nắm cửa. Tay anh sượt qua cánh tay Hạ Thiên Tình khiến cô theo bản năng né sang một bên và khi ngước mắt lên thì bắt gặp ánh nhìn của anh.
江堰的眉眼舒展着,眼尾上挑,可那眼里的光却渐渐凉了,冷了,像是他们最后一次面对面坐着谈话时一样。
Đôi mày của Giang Yến giãn ra với đuôi mắt hơi nhếch lên, nhưng ánh sáng trong đôi mắt đó dần trở nên lạnh lẽo và băng giá, giống hệt như lần cuối cùng họ ngồi đối diện nói chuyện với nhau.
那里面闪烁着某种意味,她那时和现在都看不懂,只是忽然有种预感,好像他把她记住了,永远的“记住”了。
Trong đó lấp lánh một ý vị nào đó mà cả lúc trước lẫn bây giờ cô đều không hiểu nổi, chỉ là đột nhiên có một linh tính rằng dường như anh đã ghi nhớ cô, một sự "ghi nhớ" vĩnh viễn.
夏天晴心里跟着发紧,直到江堰幽幽的落下四个字:“……不过如此。”
Trái tim Hạ Thiên Tình thắt lại cho đến khi Giang Yến thản nhiên buông ra bốn chữ: "... Chẳng qua cũng chỉ vậy thôi."
话落,他的手将门拉开。
Dứt lời, tay anh kéo cánh cửa ra.
门顶到她的背。
Cánh cửa đập vào lưng cô.
她让开了,他出去了。
Cô tránh ra và anh bước khỏi phòng.
……
...
夏天晴又在茶水间里待了一会儿,等心情平复了才离开。
Hạ Thiên Tình lại nán lại trong phòng nghỉ thêm một lát và đợi đến khi tâm trạng bình ổn mới rời đi.
她想了想,没有直接回部门,转而去找尚欣。
Cô suy nghĩ một chút rồi không quay về bộ phận ngay mà chuyển hướng đi tìm Thượng Hân.
尚欣刚结束一个电话会议,靠在办公室椅里慢慢吸着烟。
Thượng Hân vừa kết thúc một cuộc họp qua điện thoại nên đang tựa vào ghế văn phòng thong thả hút thuốc.
夏天晴进来时,她将烟架在烟灰缸上,一副很疲倦的模样。
Khi Hạ Thiên Tình bước vào, chị đặt điếu thuốc lên gạt tàn với vẻ mặt vô cùng mệt mỏi.
“找我有事?”
"Tìm chị có việc gì sao?"
夏天晴点了下头,走上前,刚要开口,却见尚欣的手机亮了,来电显示孙构。
Hạ Thiên Tình gật đầu rồi bước tới định mở lời thì thấy điện thoại của Thượng Hân sáng lên và màn hình hiển thị cuộc gọi từ Tôn Cấu.
尚欣设置的是静音,她也看见了,却没接。
Thượng Hân để chế độ im lặng và dù chị cũng thấy nhưng không hề bắt máy.
夏天晴说:“你接吧,我先出去。”
Hạ Thiên Tình nói: "Chị cứ nghe máy đi, em ra ngoài trước."
尚欣却道:“你说你的。”
Thượng Hân lại bảo: "Em cứ nói việc của em đi."
显然,她不打算接孙构的电话。
Hiển nhiên là chị không có ý định nghe điện thoại của Tôn Cấu.
夏天晴吸了口气,说:“我有个疑问,在项目正式开始之前,想先问清楚。”
Hạ Thiên Tình hít một hơi rồi nói: "Em có một thắc mắc muốn hỏi cho rõ trước khi dự án chính thức bắt đầu."
一秒的沉默。
Một giây im lặng trôi qua.
“为什么定江堰?”尚欣笑了一下,替她把问题说了。
"Tại sao lại chọn Giang Yến à?" Thượng Hân mỉm cười nói hộ câu hỏi của cô.
夏天晴一顿,点头道:“他的经验、资历,都不足以服众。将这么大的项目交给一个刚入职三天的新人,Live Life从来没有这种先例。”
Hạ Thiên Tình khựng lại rồi gật đầu: "Kinh nghiệm và thâm niên của cậu ấy đều không đủ để thuyết phục mọi người. Việc giao một dự án lớn như thế cho một người mới vào làm được ba ngày thì Live Life chưa bao giờ có tiền lệ như vậy."
“甲方提出质疑了么?”尚欣没有回答,把问题抛回来。
"Bên A có đưa ra nghi vấn gì không?" Thượng Hân không trả lời mà ném ngược câu hỏi lại.
“没有。”
"Dạ không."
“那不就结了,连甲方都同意了,还有什么可担心的?”
"Vậy là xong rồi còn gì, ngay cả bên A cũng đồng ý rồi thì còn gì phải lo lắng nữa?"
“等到出设计稿的时候,如果他达不到甲方的要求怎么办?”
"Nhưng đến lúc ra bản thiết kế mà cậu ấy không đạt được yêu cầu của bên A thì sao ạ?"
这事并非表面这么简单,也不是开几个会碰碰创意就能解决的。
Chuyện này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài và cũng chẳng phải cứ họp hành vài buổi trao đổi ý tưởng là giải quyết được.
甲方和乙方的思维模式和出发角度本来就不一样,甲方首先想的是市场、定位、成本,要做的是产品。
Tư duy và góc nhìn của bên A và bên B vốn dĩ đã khác nhau. Bên A trước hết sẽ nghĩ đến thị trường, định vị và chi phí vì cái họ cần là một sản phẩm.
乙方建筑体现的是逻辑思维能力和建模能力,有的设计天马行空、惊世骇俗,有的设计平淡即是美,根本没有统一的美。
Bên B là kiến trúc sư sẽ thể hiện khả năng tư duy logic và kỹ năng dựng mô hình. Có những thiết kế bay bổng phi thực tế và gây kinh ngạc, có những thiết kế lại lấy sự bình dị làm cái đẹp nên vốn dĩ chẳng có một quy chuẩn chung nào cả.
要将两种不同思维模式的人放在一起碰撞出两方都认可的设计,已经不容易了,何况这次还是启用从没有和陆明洋合作过的新人。
Để hai kiểu người có tư duy khác biệt ngồi lại với nhau và tạo ra một bản thiết kế mà cả hai bên đều hài lòng vốn đã không dễ dàng, huống chi lần này còn sử dụng một người mới chưa từng hợp tác với Lục Minh Dương.
两人刚才在会议室里已经有了摩擦,要是合作下去,岂不是要直接干架?
Hai người họ lúc nãy trong phòng họp đã có xích mích rồi, nếu cứ tiếp tục hợp tác thì chẳng phải sẽ trực tiếp đánh nhau sao?
最令人窒息的是,她还被夹在中间。
Điều khiến người ta ngộp thở nhất là cô còn bị kẹt ở giữa.
可是这层顾虑她不能和尚欣明说。
Nhưng nỗi lo lắng này cô không thể nói rõ với Thượng Hân.
尚欣忽然笑了一下,说:“达不到要求就改,改到甲方满意为止,哪个建筑不是在反复改图里磨练出来的?新人也需要有人给他们上路的机会,再说不是还有你么,你是老人,经验丰富,由你带江堰,我很放心。”
Thượng Hân bỗng cười một tiếng rồi nói: "Không đạt yêu cầu thì sửa, sửa đến khi nào bên A hài lòng mới thôi. Có kiến trúc sư nào mà không trưởng thành từ việc sửa bản vẽ đi sửa bản vẽ lại đâu? Người mới cũng cần có ai đó cho họ cơ hội để bắt đầu. Hơn nữa chẳng phải còn có em sao? Em là người cũ và giàu kinh nghiệm nên để em dẫn dắt Giang Yến chị rất yên tâm."
由她带江堰?
Để cô dẫn dắt Giang Yến sao?
夏天晴:“我是结构,我不负责设计创意。”
Hạ Thiên Tình: "Em bên kết cấu, em không chịu trách nhiệm về ý tưởng thiết kế."
尚欣:“可你了解陆明洋的喜好啊,如果江堰不理解,你可以‘翻译’解释给他听。”
Thượng Hân: "Nhưng em hiểu sở thích của Lục Minh Dương mà. Nếu Giang Yến không hiểu thì em có thể làm 'phiên dịch viên' giải thích cho cậu ấy nghe."
夏天晴睁大了眼,有些不能相信这是尚欣的安排:“尚总,你好像很照顾江堰。”
Hạ Thiên Tình mở to mắt vì có chút không thể tin nổi đây là sự sắp xếp của Thượng Hân: "Chị Thượng, dường như chị rất quan tâm chiếu cố Giang Yến."
“他是我安排进来的,就是自己人。你也是我带进来的,我一样也很照顾你,所以这么好的项目,我第一个想到的就是你们俩,有问题么?”尚欣倒是很坦然。
"Cậu ấy là do chị sắp xếp vào nên chính là người của mình. Em cũng là do chị đưa vào và chị cũng quan tâm em như vậy thôi. Thế nên một dự án tốt thế này thì người đầu tiên chị nghĩ tới chính là hai đứa, có vấn đề gì không?" Thượng Hân trả lời vô cùng thản nhiên.
夏天晴脑子里却一直徘徊着三个字——自己人。
Trong đầu Hạ Thiên Tình cứ quẩn quanh ba chữ "người của mình".
果然,还真让她猜对了。
Quả nhiên cô đã đoán đúng rồi.
看来是没有转圜余地了。
Xem ra là không còn đường lui nữa.
显然在未来的一段时间里,她要一直夹在江堰和陆明洋中间,扮演好尚欣看中的角色,当一瓶合格的粘合剂,既要当传声筒和翻译机,又要缓和两人的针锋相对,忍受江堰的阴阳怪气,和陆明洋的莫名其妙……
Hiển nhiên trong một khoảng thời gian tới đây cô sẽ phải luôn kẹt giữa Giang Yến và Lục Minh Dương để đóng tròn vai diễn mà Thượng Hân mong đợi. Cô phải làm một chất kết dính đạt chuẩn, vừa là ống truyền thanh và máy phiên dịch, vừa phải xoa dịu sự đối đầu gay gắt của hai người họ, đồng thời chịu đựng sự quái gở của Giang Yến lẫn sự kỳ quặc khó hiểu của Lục Minh Dương...
哪怕她心里觉得再堵得慌,再不适,也不能露出破绽。
Dù trong lòng cô có cảm thấy bức bối và khó chịu đến đâu thì cũng không được để lộ ra sơ hở.
好,自己人就自己人。
Được thôi, người mình thì người mình.
隔了几秒。
Cách vài giây sau.
“既然这样,我没问题了。”夏天晴扬起笑容,逼迫自己说出这句话。
"Nếu đã vậy thì em không còn thắc mắc gì nữa." Hạ Thiên Tình nở nụ cười và ép bản thân phải nói ra câu này.
虽然她很想立刻马上就告诉尚欣,她不想接。
Mặc dù cô rất muốn ngay lập tức nói với Thượng Hân rằng mình không muốn nhận việc này.
但也就只能想想。
Nhưng cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi.
才经历丁荃的事,她的工作堪堪保住,她不能在这时候“耍大牌”。
Cô vừa mới trải qua chuyện của Đinh Thuyên và công việc chỉ vừa mới giữ vững được nên cô không thể giở thói "ngôi sao" vào lúc này.
思及此,夏天晴又笑了一下,准备离开尚欣的办公室。
Nghĩ đến đây, Hạ Thiên Tình lại mỉm cười lần nữa rồi chuẩn bị rời khỏi văn phòng của Thượng Hân.
尚欣的手机这时又亮了,她拿起来的同时,对夏天晴说:“天晴,丁荃的事你是赢了,但在孙总那里,他不会善罢甘休,我能做的就是尽量保你,所以我希望你在工作上也能多为我分忧。江堰初来历城,无名无望,他需要建立名声,陆明洋带来的项目就是最好的契机,这件事就辛苦你了。”
Điện thoại của Thượng Hân lúc này lại sáng lên. Chị vừa cầm máy vừa nói với Hạ Thiên Tình: "Thiên Tình, chuyện của Đinh Thuyên là em đã thắng, nhưng về phía tổng giám đốc Tôn thì ông ta sẽ không để yên đâu. Những gì chị có thể làm là cố gắng bảo vệ em hết mức, vì vậy chị hy vọng em có thể chia sẻ bớt gánh nặng công việc với chị. Giang Yến mới đến Lịch Thành nên chưa có danh tiếng hay chỗ đứng, cậu ấy cần tạo dựng tên tuổi và dự án của Lục Minh Dương chính là cơ hội tốt nhất. Việc này vất vả cho em rồi."
……
...
江堰一回到建筑部,瞬间就成了香饽饽。
Giang Yến vừa quay lại bộ phận kiến trúc thì ngay lập tức trở thành tâm điểm chú ý.
其他建筑师纷纷跑来祝贺,没想到他刚入职就中了个头彩,合作的甲方是陆明洋,打辅助的结构是夏天晴,这已经是超级顶配了!
Các kiến trúc sư khác nườm nượp kéo đến chúc mừng vì không ngờ anh vừa mới vào làm đã vớ được món hời lớn. Bên A hợp tác là Lục Minh Dương còn người hỗ trợ kết cấu lại là Hạ Thiên Tình, đây đúng là một sự kết hợp đẳng cấp hàng đầu!
江堰话不多,只微笑的应着。
Giang Yến không nói nhiều mà chỉ mỉm cười đáp lại.
等恭维声慢慢散了,各回各的座位,诡异又一下子变得诡异起来。
Đợi đến khi những tiếng nịnh hót thưa dần và mọi người quay về chỗ ngồi thì bầu không khí bỗng chốc lại trở nên quái dị.
江堰笑容落下,听着身边此起彼伏的打字声,用脚后跟想都知道,这些建筑一定在开小会。
Giang Yến thu lại nụ cười. Nghe tiếng gõ bàn phím liên hồi xung quanh là anh thừa hiểu các kiến trúc sư này chắc chắn đang tán gẫu riêng với nhau.
为什么要用他一个新来的?
Tại sao lại dùng một người mới như anh?
路子野,还是背景深。
Là do quan hệ rộng hay là có chỗ dựa vững chắc?
肯定有后台!
Chắc chắn là có người chống lưng rồi!
这里面唯一没有掺和的人就是李胜轩,他只私下给江堰发来三个字:“好好干。”
Người duy nhất không tham gia vào chuyện này là Lý Thắng Hiên. Anh ấy chỉ riêng tư gửi cho Giang Yến ba chữ: "Làm cho tốt."
李胜轩心里再次认定,江堰肯定是有后台的。
Lý Thắng Hiên lại một lần nữa khẳng định trong lòng rằng Giang Yến chắc chắn có thế lực đứng sau.
江堰回了一个字:“好。”
Giang Yến nhắn lại một chữ: "Vâng."
转眼,他的手机里蹦进来一条消息,是自从加了微信就没说过话的陆明洋。
Trong nháy mắt, điện thoại của anh hiện lên một tin nhắn từ Lục Minh Dương, người mà từ khi kết bạn WeChat đến giờ vẫn chưa từng nói chuyện.
陆明洋上来便打了这样两句话。
Lục Minh Dương vừa vào đã nhắn hai câu như thế này.
“开会的东西吸收的怎么样,设计要抓紧,有不懂的地方随时碰,哪怕只是一条线吃不准,都可以问我。我也是建筑出身,知道建筑都有拖延症,但这个项目不是儿戏,希望你明白。”
"Những nội dung trong cuộc họp em tiếp thu đến đâu rồi? Việc thiết kế cần phải khẩn trương lên, có chỗ nào không hiểu thì cứ trao đổi bất cứ lúc nào, thậm chí chỉ là một đường nét không chắc chắn cũng có thể hỏi anh. Anh cũng xuất thân từ ngành kiến trúc nên biết các kiến trúc sư đều mắc bệnh trì hoãn, nhưng dự án này không phải trò đùa đâu, hy vọng em hiểu cho."
江堰瞅了一眼,慢悠悠的反问:“你这么跟长辈说话,不怕我告诉你妈?”
Giang Yến liếc nhìn một cái rồi thong thả hỏi vặn lại: "Cậu ăn nói với bậc bề trên như thế mà không sợ tôi mách mẹ cậu sao?"
啧,没大没小。
Chậc, đúng là không biết lớn nhỏ.
陆明洋那边安静片刻,像是噎了一下。
Phía Lục Minh Dương im lặng một lát, giống như bị nghẹn lời.
“打小报告这么low,原来你是这种人?”
"Mách lẻo kiểu đó kém sang quá đấy, hóa ra anh là hạng người này sao?"
江堰回了个网上撕逼专用笑脸。
Giang Yến gửi lại một biểu tượng mặt cười chuyên dùng để khẩu chiến trên mạng.
“不好意思,我还真是。”
"Ngại quá, tôi đúng là hạng người đó thật."
江堰不再搭理陆明洋,陆明洋也没继续回嘴,两人不约而同的关掉了对方的聊天窗口。
Giang Yến không thèm đoái hoài đến Lục Minh Dương nữa và Lục Minh Dương cũng không cãi lại. Cả hai cùng ăn ý đóng cửa sổ trò chuyện của đối phương.
……
...
过了一会儿,江堰的手机里又蹦出来一人。
Một lúc sau, điện thoại của Giang Yến lại hiện thông báo từ một người khác.
是林季阳。
Đó là Lâm Quý Dương.
“你小子,老实交代,那天你跟我要‘立阳’的地址干嘛去了!”
"Cái thằng này, khai mau đi, hôm đó cậu hỏi tôi địa chỉ của công ty 'Lập Dương' để làm gì hả!"
林季阳虽然是富二代,整日混牌局,好歹也是这个圈子长起来的,从小就见惯了尔虞我诈、勾心斗角,有些事根本不用他下场去斗,只一眼就能看出门道。
Lâm Quý Dương tuy là thiếu gia nhà giàu suốt ngày la cà các sòng bài nhưng dẫu sao cũng lớn lên trong giới này. Anh ta đã quá quen với những trò lừa lọc và đấu đá lẫn nhau từ nhỏ nên có những việc không cần phải nhúng tay vào mà chỉ nhìn qua một cái là thấy rõ chân tướng.
那天,江堰跟他要了“立阳”在历城的办公地址,转天“立阳”的事就被媒体曝光,当然林季阳并不认为这两者之间会有联系,毕竟江堰初来乍到,跟“立阳”根本来不及扯上关系,就算扯上了也用不着绕这么大圈子。
Hôm đó Giang Yến hỏi anh ta địa chỉ văn phòng của "Lập Dương" ở Lịch Thành thì ngay ngày hôm sau chuyện của "Lập Dương" đã bị truyền thông phanh phui. Tất nhiên Lâm Quý Dương không cho rằng hai việc này có liên quan đến nhau, vì Giang Yến vừa mới chân ướt chân ráo đến đây nên căn bản chưa kịp dính dáng gì đến "Lập Dương", mà nếu có dính dáng thì cũng chẳng cần phải đi một vòng lớn như thế.
直到夏天晴怼丁荃的那件事被传得沸沸扬扬,就连他都在牌局上听到纪怀德那老烟枪念叨了几句。
Mãi cho đến khi chuyện Hạ Thiên Tình đối đầu với Đinh Thuyên được truyền tai nhau rầm rộ thì ngay cả anh ta cũng nghe thấy lão nghiện thuốc Kỷ Hoài Đức lẩm bẩm vài câu trên sòng bài.
林季阳心思一动,脑子一转,就开始往江堰身上琢磨了。
Lâm Quý Dương chợt nảy ra suy nghĩ rồi bắt đầu chuyển hướng nghi ngờ sang Giang Yến.
就网上爆料说,丁荃就是在那天晚上要给一个结构师安排小鲜肉,结果人家不领情,搅黄了。
Theo thông tin trên mạng thì tối hôm đó Đinh Thuyên định sắp xếp một chàng trai trẻ cho một kỹ sư kết cấu nhưng kết quả là đối phương không nể mặt và phá hỏng mọi chuyện.
纪怀德也说,是姓夏的运气好,被人带走了。
Kỷ Hoài Đức cũng nói là do cô gái họ Hạ đó gặp may khi được người khác đưa đi.
林季阳一拍腿,什么都明白了。
Lâm Quý Dương vỗ đùi một cái vì đã hiểu ra tất cả.
林季阳:“靠,我之前还问你下一步打算做什么,你憋着就是不放屁,你大爷的,你去Live Life了吧,别想骗我,我都能查到!”
Lâm Quý Dương nhắn: "Mẹ kiếp, trước đây tôi hỏi cậu định làm gì tiếp theo mà cậu cứ im như hũ nút. Thằng khốn, cậu vào Live Life rồi chứ gì, đừng hòng lừa tôi, tôi đều tra ra được hết!"
江堰勾了勾唇,揶揄道:“你怎么这么大气性,堂堂林少随地撒泼打滚,说出去不怕人笑。”
Giang Yến nhếch môi trêu chọc: "Làm gì mà cậu nóng tính thế, đường đường là Lâm thiếu gia mà lại đi ăn vạ thế này, nói ra không sợ người ta cười cho sao."
林季阳一脸甩出好几个问题:“草,你丫别想转移话题,怎么回事,是你救了陆明洋的妞儿?你小子要干嘛,瞧上她了?哎,你好这口啊?”
Lâm Quý Dương tuôn ra một tràng câu hỏi: "Mẹ nó, cậu đừng có hòng đánh trống lảng. Chuyện là thế nào, có phải cậu đã cứu người phụ nữ của Lục Minh Dương không? Cậu định làm gì đây, để mắt đến cô ta rồi à? Này, cậu thích kiểu đó sao?"
江堰:“你懂什么。”
Giang Yến: "Cậu thì hiểu cái gì."
林季阳:“嘿,我问问怎么了,她是不是比你大啊,你这喜好也真怪,历城有那么多清纯小妹妹,一个个跟白纸似的……怎么,你就喜欢有阅历的小姐姐?还是抢着吃才香啊?”
Lâm Quý Dương: "Hê, tôi hỏi một chút thì đã sao nào. Cô ta lớn tuổi hơn cậu đúng không? Sở thích của cậu cũng quái lạ thật đấy, Lịch Thành có bao nhiêu em gái thanh thuần trẻ trung như tờ giấy trắng... sao hả, cậu lại thích những chị gái có trải nghiệm à? Hay là đồ đi cướp được thì mới thấy ngon?"
江堰没吱声,单手撑着头,目光垂下,睫毛在眼下落下一片阴影。
Giang Yến không lên tiếng mà chỉ một tay chống đầu và hạ mắt xuống khiến hàng lông mi đổ bóng trên khuôn mặt.
林季阳继续聒噪:“你这才回来几天啊……这女人有两手啊,找个机会我也得会会她,瞧瞧是什么人物能让你这么上赶着,难道有什么过人之处?”
Lâm Quý Dương tiếp tục lải nhải: "Cậu mới về được mấy ngày đâu chứ... Người phụ nữ này cũng có bản lĩnh đấy. Để khi nào có dịp tôi cũng phải gặp cô ta xem đó là nhân vật tầm cỡ thế nào mà khiến cậu phải sốt sắng như vậy. Chẳng lẽ cô ta có điểm gì phi thường sao?"
江堰的微信一会儿蹦出一条,他懒懒的瞟过去一眼,突然说:“你要s是好奇,就再帮我个忙。”
WeChat của Giang Yến thỉnh thoảng lại hiện lên một tin nhắn. Anh lười nhác liếc qua một cái rồi đột nhiên nói: "Nếu cậu đã tò mò như vậy thì giúp tôi thêm một việc nữa đi."
林季阳:“又利用我?什么事?”
Lâm Quý Dương: "Lại lợi dụng tôi à? Việc gì?"
江堰:“孙老狗是个记仇的,肯定要算后账,夏天晴恐怕在这里待不久,我知道她一直想单干。”
Giang Yến: "Lão già họ Tôn đó là kẻ hay thù dai nên chắc chắn sẽ tính toán nợ nần sau này. Hạ Thiên Tình e là không ở lại đây lâu được, tôi biết cô ấy luôn muốn ra làm riêng."
林季阳瞬间明白了:“哎呦你这妞儿泡的,还要泡全套啊?”
Lâm Quý Dương lập tức hiểu ra: "Ái chà, cậu tán gái kiểu này là định thầu trọn gói luôn sao?"
江堰轻笑:“当我欠你个人情,下回一起还。”
Giang Yến cười khẽ: "Coi như tôi nợ cậu một ân tình, lần sau sẽ trả cả thể.""
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)