Mà Tạ Kiều đang ở trong phòng chép sách cũng không hề hay biết trong phòng bếp có một thiếu nữ đang nhìn hắn đầy say mê. Nhìn kỹ lại, mắt Tạ Kiều hơi có chút quầng thâm. Hôm nay hắn nằm trên chiếc giường toàn mùi hương của thiếu nữ, vẫn chưa ngủ ngon. Mùi hương ấy thoang thoảng quẩn quanh chóp mũi hắn, hắn không hề ghét bỏ, ngược lại có chút say mê. Càng như vậy, hắn càng muốn giữ mình tỉnh táo, cuối cùng hắn dứt khoát đứng dậy chép sách. Cứ thế chép suốt cả ngày, cho đến khi Tống Cẩm bưng chén thuốc bước vào.
"Phu quân, uống thuốc." Tống Cẩm bưng một cái khay trong tay. Trên đó không chỉ có một chén thuốc nóng hổi, mà còn có một đĩa bánh màn thầu thái lát.
Tạ Kiều nhìn Tống Cẩm chưa gõ cửa đã tiến vào, hắn khẽ nhíu mày. Vừa định mở miệng nhắc nhở, nhưng hắn bỗng nhiên nhớ ra đêm qua nàng cũng ở trong căn nhà này. Huống hồ, căn nhà này vốn là của nàng. Không gõ cửa dường như cũng chẳng có gì không ổn.
Tống Cẩm gật đầu đặt khay lên chiếc bàn vuông, mình ngoan ngoãn đứng tại chỗ, nàng khẽ nói: "Phu quân, đây là phương thuốc mới đại phu kê hôm nay, nói là cố bổn bồi nguyên, phu quân người cứ uống thử xem." Tống Cẩm lại đẩy đĩa màn thầu thái lát về phía hắn: "Đại phu nói bụng đói uống thuốc không tốt cho tỳ vị, phu quân ăn trước chút gì đó, đây là bánh màn thầu ta nướng, bọc trứng gà rất ngon."
Tạ Kiều nhìn đĩa màn thầu thái lát. Bánh màn thầu trắng nõn ban đầu được bọc trứng gà chiên dầu, trông vàng óng ánh, vừa thơm vừa mềm. Buổi chiều không ăn cơm đã trở thành thói quen của hắn, nhưng hiện tại hắn lại cảm thấy bụng đói cồn cào. Bụng không dạ dày mà uống thuốc không tốt, tổng không thể làm hại tỳ vị.
"Đa tạ." Tạ Kiều đưa tay, dùng đũa gắp một miếng màn thầu, chậm rãi đưa vào miệng. Thoáng chốc cả khoang miệng thơm ngọt. Hắn vốn không coi trọng dục vọng ăn uống, nhưng có lẽ do Tống Cẩm làm thực sự mỹ vị. Vẻ mặt vốn có chút lạnh nhạt bị tan rã, hắn ngẩng đầu nhìn Tống Cẩm đứng một bên. Nàng nhìn hắn, dường như đang chờ được khen ngợi. Hắn buông đũa, nói thật lòng: "Ngon lắm."
Tống Cẩm được khen có chút ngây người, thậm chí ngượng ngùng cúi đầu. "Phu quân cảm thấy ngon là được rồi, ngày sau ta sẽ lại làm cho phu quân."
Đang lúc Tạ Kiều suy tư, Tống Cẩm đã ăn xong bữa tối, rửa mặt xong thay áo ngủ, lại lần nữa trở lại phòng. Tạ Kiều vẫn ngồi ngay ngắn trước chiếc bàn vuông.
Tống Cẩm mím môi, nàng quen thuộc leo lên giường, ôm chăn nhìn hắn đối với sách vẻ mặt nghiêm túc chép, nhịn không được nhắc nhở: "Phu quân, chép nhiều quá mắt không tốt, chúng ta không thiếu những đồng tiền này đâu."
Tạ Kiều vẫn chưa trả lời, mà hỏi: "Công nhân tu tường khi nào lại đến? Ban ngày nàng không ở nhà, ta sẽ trông coi là được."
Tống Cẩm bị hỏi mà sững sờ. Chẳng qua Tạ Kiều quay lưng về phía Tống Cẩm, vẫn chưa nhìn thấy khoảnh khắc nàng sững sờ. Ngay sau đó, Tống Cẩm trả lời: "Tạm thời chưa tu được."
Tạ Kiều ngước mắt: "Ừm?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


