Ba Dao không thích đến nhà họ Hình, càng không thích vào phòng trà.
Rõ ràng là bầu không khí ôn hòa ấm áp nhưng hắn luôn cảm thấy đầy rẫy sát cơ.
Nhưng nhìn thấy vẻ tùy tiện lười biếng của Tần Cách, Ba Dao thầm mắng mình là đồ nhạy cảm.
Vẻ mặt chú Hình Lục hiền từ, hỏi han vài câu về bệnh tình của Tần Phi Phi, thở dài: “Làm anh như cháu không dễ dàng gì, nhưng cũng đừng bạc đãi con bé đó, cháu xem mấy câu nói của cháu đi, làm Mục Kha tức đến phát bệnh rồi.”
“Sức khỏe thế này không ổn đâu.” Động tác pha trà của Tần Cách mượt mà như mây trôi nước chảy: “Cháu thích người nào khỏe khoắn cơ.”
“...” Chú Hình Lục vỗ đùi cười ha hả: “Thằng ranh con, chú nhất định nhớ câu này kể lại cho Mục phu nhân nghe!”
Tần Cách đưa chén trà cho ông ta.
Chú Hình Lục quan sát anh một cái: “Vết sẹo trên mặt sắp lành hẳn rồi nhỉ?”
“Vâng.” Tần Cách chống tay xuống đất, cơ thể thả lỏng ngả ra sau: “Sợ làm Mục tiểu thư yếu đuối kia hoảng sợ, tiền xóa sẹo chú phải thanh toán cho cháu đấy, đều là vì chú cả.”
Chú Hình Lục làm bộ muốn đánh anh.
Ba Dao ở bên cạnh cười hì hì.
Chú Hình Lục nhìn về phía hắn: “Ba Dao, cậu nói xem nó thật sự là vì Mục Kha sao?”
“...” Da đầu Ba Dao lại căng lên, lập tức ưỡn ngực nói: “Ai nói thế chứ, anh Cách là vì chú, chẳng phải sợ làm mấy cô gái chú giới thiệu hoảng sợ sao!”
Chú Hình Lục chỉ vào hắn cười: “Theo Tần Cách nên học được thói trơn như lươn rồi đấy.”
“Lát nữa cháu còn có việc.” Tần Cách không kiên nhẫn nói: “Cứ nói chuyện cô gái này cô gái nọ làm gì?”
Chú Hình Lục cười một lúc rồi cảm thán: “Là vì chú, nếu không phải để giúp chú, giúp nhà họ Hình thông suốt tuyến vận tải ở Mậu Khẩu thì cũng chẳng đến mức bị đám người đó đỏ mắt nhắm vào.”
Tần Cách: “Còn việc gì nữa không?”
“... Thằng ranh con.” Chú Hình Lục mắng: “Kiên nhẫn không nổi hai giây, cô gái nào mà chịu được cháu!”
Tần Cách đứng dậy định đi.
Chú Hình Lục đau đầu: “Được rồi được rồi, ngồi xuống đi, nói chuyện chính.”
Tần Cách không ngồi mà từ trên cao nhìn xuống ông ta.
Chú Hình Lục hết cách đi thẳng vào chủ đề: “Mảnh đất bị bỏ hoang ở Thanh Cao, sau này thuộc về cháu.”
Tần Cách nhướn mày.
“Ngoài cháu ra…” Chú Hình Lục nói: “Không ai có thể tiếp quản được.”
Tần Cách cười khẩy.
Chú Hình Lục: “Phi Ngang còn ngây thơ đơn thuần, cháu là một người anh tốt, coi như Chú Lục nhờ cậy cháu vậy.”
Vẻ mặt Ba Dao ngơ ngác.
Không hiểu gì cả.
“Đi đây.” Tần Cách nói với giọng không nóng không lạnh: “Đi chào thím Lục với bà nội một tiếng.”
Chú Hình Lục: “Khuyên nhủ Phi Ngang đi, bảo nó đừng làm loạn, nhà họ Miêu chỉ có một vị tiểu thư độc nhất này thôi, bỏ lỡ là nó hối hận không kịp đâu.”
Tần Cách bước đi như gió: “Không khuyên.”
Chú Hình Lục mắng to: “Thằng ranh con! Nghịch tử!”
Rời khỏi nhà họ Hình, lưng Ba Dao không biết từ lúc nào đã ướt đẫm mồ hôi.
Xe lái về hướng biệt thự.
Ba Dao từ trong sự căng thẳng khó hiểu mới lấy lại tinh thần, liếc nhìn người đàn ông đang chơi điện thoại ở ghế phụ: “Mảnh đất Thanh Cao là chuyện gì thế, chẳng phải chúng ta vớ được món hời rồi sao?”
Thanh Cao trước đây là một trung tâm thương mại, nằm ở đoạn sầm uất nhất Đông Châu, là ký ức tuổi thơ của vô số người Đông Châu.
Dù những năm nay sa sút bỏ hoang nhưng vị trí địa lý vẫn nằm đó.
Giá đất đắt đỏ một cách thực tế.
Tần Cách thong dong nói: “Thanh Cao đã sụp đổ như thế nào?”
“Sập mà.” Ba Dao nói: “Chẳng phải là vấn đề thi công sao, chúng ta xây lại là được.”
Tần Cách: “Mày có biết ngày hôm đó đã chôn vùi bao nhiêu người không?”
“...”
Tần Cách: “Mày có biết trong số những người bị chôn vùi đó lại gồm có những ai không?”
Ba Dao: “Ai?”
Tần Cách lười biếng đáp: “Dù là ai đi nữa, đã ném vào đó bao nhiêu mạng người rồi mà còn không đào ra, giờ chúng ta mà động vào, mày cứ đợi mà xem.”
Sẽ bị người nhà của những người mất mạng trong thảm họa đó lột da sống.
Kinh tế Đông Châu phát triển thần tốc, các lãnh đạo có quy hoạch, Thanh Cao chiếm vị trí vàng ở trung tâm thành phố nhưng luôn là một đống đổ nát.
Rất gai mắt.
Không thể để như vậy được.
Có lẽ áp lực đã đè lên Chú Hình Lục rồi.
Sau đó Chú Hình Lục lại đem củ khoai lang bỏng tay này đưa cho Tần Cách.
Ba Dao trợn mắt há mồm.
Mẹ kiếp.
Hắn đã bảo hắn không phải đồ nhạy cảm mà!
Đó gọi là bản năng cảm nhận nguy hiểm!
Tần Cách không quan tâm đến sự chấn kinh của hắn, gửi vài tin nhắn qua điện thoại, lại nghe một cuộc gọi.
“Đến Mỹ Sái.”
“Không về nữa à?” Ba Dao hỏi: “Chẳng phải định về cùng Hải Đường ăn trưa sao?”
“Có việc công.”
“...”
Xe quay đầu lái vào nội thành.
Im lặng vài phút.
Tần Cách gọi một cuộc điện thoại đi: “Gửi mấy món đặc sắc của nhà hàng các anh đến nhà tôi.”
“Đúng.”
“Kiêng gì à? Thịt bò thịt dê không lấy, gia vị có mùi đặc biệt không lấy, đồ có xương có gai có da không lấy, chua quá không được, ngọt quá không được, cay không được, đồ ăn vào miệng không được nóng không được lạnh...”
“Tôi không biết, các anh tự xem mà làm.”
Khóe miệng Ba Dao giật liên hồi.
Mày còn không biết, mà mày bắt nhà hàng người ta tự xem mà làm!
Đợi Tần Cách cúp máy, Ba Dao không nhịn được nói: “Mày đúng là chịu được giày vò thật.”
Nếu là đối tượng của hắn dù có mang dòng máu Kỳ Lân đi chăng nữa, hắn cũng không chịu nổi.
Triệu Hải Đường không ăn trưa.
Quản lý nhà hàng sợ cô không hài lòng phái cả bếp trưởng đến tận nhà.
Tần Cách phiền lòng nói: “Đưa điện thoại cho cô ấy.”
Triệu Hải Đường "pặc" một cái cúp máy luôn.
Còn chẳng thèm nghe.
Không nghe cũng biết là mấy câu kiểu “Triệu Hải Đường em đừng có được đằng chân lân đằng đầu”, “Triệu Hải Đường trong giao dịch của chúng ta không có điều khoản đi kèm ăn cơm” vân vân.
Cô không thích nghe.
Hai phút sau một dãy số lạ gọi đến máy cô.
Không biết là ai, Triệu Hải Đường thuận tay bắt máy.
“Đừng có giận dỗi.” Là giọng nói êm tai của Tần Cách: “Muốn ăn gì thì bảo đầu bếp làm, em còn muốn sống nữa không?”
Lông mi như búp bê của Triệu Hải Đường chớp chớp: “Đây là số điện thoại của anh à?”
Giọng nam không rõ cảm xúc: “Ừ.”
Triệu Hải Đường: “Số riêng của anh à?”
“Ừ.”
“Gọi vào số này là có thể trực tiếp liên lạc với bản thân anh sao?”
“... Cơ thể không phải của tôi.” Tần Cách hết sạch kiên nhẫn: “Đừng có làm đói bản thân mình, còn dở tính nết nữa là tôi móc gan em ra đấy.”
Triệu Hải Đường: “Anh không giữ chữ tín...”
Tần Cách: “Tôi không có cái thứ đó.”
Triệu Hải Đường: “…”
Đã tốn quá nhiều thời gian trên người cô, Tần Cách buông một câu: “Dì giúp việc mà còn bảo em không ăn cơm, tôi sẽ xử bắn cả em và đầu bếp luôn đấy.”
“...”
Biết được số điện thoại của anh cũng tốt rồi.
Mắt Triệu Hải Đường cười cong cong: “Tôi muốn ăn cơm.”
Đầu bếp lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Cô muốn ăn chút gì ạ, tôi có thực đơn ở đây.”
“Cái gì cũng được.” Triệu Hải Đường nói: “Tôi không kén ăn.”
Đầu bếp: “?”
Hả???
Đầu bếp và dì giúp việc bắt đầu bận rộn.
Triệu Hải Đường lưu số điện thoại của Tần Cách, lại sao chép số điện thoại vào WeChat.
Hiển thị “Người dùng này không tồn tại”.
Anh chưa từng đăng ký.
Mà ở bên kia Tần Cách bóp sống mũi, lấy lại biểu cảm, mũi chân đá đá vào chân Ba Dao: “Cái đó, cái phần mềm màu xanh ấy, cái mà ngày nào cũng gửi đi gửi lại, còn nhấn like ấy...”
Ba Dao: “WeChat à?”
“Đúng.” Tần Cách ném điện thoại cho hắn: “Tải cho tao cái đó.”
Ba Dao mở to mắt: “Mày muốn chơi cái này à?”
Tần Cách: “Không chơi, dùng để xử lý người.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)