Rời khỏi phòng đánh bài, Lưu Tứ đi đến bãi đậu xe lấy xe, Tần Cách đứng ở cửa đón gió một lát vô thức đưa cánh tay lên mũi ngửi ngửi.
Khóe miệng Ba Dao giật giật: "Có mùi đấy."
"..." Tần Cách bình thản hạ tay xuống, đút vào túi quần: "Đi thăm Phi Phi, sợ làm nó bị ám mùi khói."
Ba Dao tin anh mới là lạ: "Ồ."
Tần Cách im lặng một lát: "Mùi nặng lắm à?"
"Chứ còn gì nữa." Ba Dao nói: "Tao không hôn mày mà còn ngửi thấy đây..."
Nói được nửa câu, Tần Cách đột nhiên đá hắn một cái: "Cút đi!"
Ba Dao ôm mông kêu oai oái: "Đối với tên Lôi Ngọc Thành kia thì dịu dàng, đối với anh em ruột thịt thì ra tay tàn độc, lão Tần à lão Tần, tàn nhẫn nhất chính là mày!"
Câu cuối cùng hắn nhại lại giọng điệu của Lôi Ngọc Thành.
Tần Cách chê bai: "Cút xa ra."
"Thế thì mày giải thích đi!" Ba Dao ưỡn ngực, mang dáng vẻ oán hận như bắt quả tang kẻ phụ bạc: "Cái tên chó Lôi đó từng phản bội chúng ta, sao mày không băm anh ta thành thịt vụn đi!"
Tần Cách quan sát hắn: "Mày là xã hội đen à?"
Ba Dao: "... Mày lấy đâu ra cái từ cổ lỗ sĩ này thế?"
Tần Cách: "... Không cổ bằng mày đâu."
Ba Dao: "…"
Đang nói chuyện gì vậy trời.
Hai người cộng lại cũng năm mươi tuổi rồi mà còn như đứa trẻ lên ba cãi cọ ở đây.
"Anh em, tao nói thật đấy." Ba Dao nghiêm túc lại: "Nếu dự án này của Lôi Ngọc Thành làm tốt, cái công ty nhỏ rách nát của anh ta thật sự có thể phất lên, nhưng anh ta có làm tốt được hay không, chính là dựa vào một câu nói của mày."
Tần Cách muốn hút thuốc, tay chạm vào bao thuốc rồi lại rút ra.
"Mày đánh giá tao cao quá rồi."
Ba Dao: "?"
Tần Cách hai tay đút túi quần, đứng cao lớn lạnh lùng, cơ thể hơi khom tự nhiên và phóng khoáng: "Người ngoài tưởng rằng chú Lục đang nâng tầm tôi, Lôi Ngọc Thành nghĩ như vậy và mày cũng nghĩ như vậy sao?"
Ba Dao không hiểu.
Chẳng phải chính là chú Lục nể mặt anh sao, nếu không sao có thể bắt Lôi Ngọc Thành khúm núm chạy tới đây chịu nhục?
"Ban ơn đấy, mày hiểu không?" Tần Cách hừ nhẹ: "Thành tại Tiêu Hà, bại cũng tại Tiêu Hà*."
*Thành tại Tiêu Hà, bại cũng tại Tiêu Hà là một điển tích nổi tiếng trong lịch sử Trung Hoa, gắn với Tiêu Hà và Hàn Tín. Hàn Tín được Tiêu Hà tiến cử nên mới thành công → “thành tại Tiêu Hà”. Sau cũng vì Tiêu Hà giúp Lưu Bang bắt Hàn Tín → “bại cũng tại Tiêu Hà”. Thành công và thất bại đều do cùng một người (hoặc một yếu tố) quyết định.
Sợ anh lộng hành vượt tầm kiểm soát, nên thỉnh thoảng lại tới gõ đầu một cái.
Cho anh thể diện trước mặt người ngoài nhưng lại muốn anh tự ghi nhớ rằng, thể diện này cho được thì cũng thu lại được, ngày hôm nay của anh hoàn toàn là nhờ công lao của Hình Lục.
Chỉ là thuật dùng người mà thôi.
"Đệt... Bảo sao chuyện này không liên quan gì đến chúng ta mà Lôi Ngọc Thành còn huy động lực lượng mời chúng ta." Ba Dao lẩm bẩm: "Mẹ kiếp tao còn tưởng là vì chuyện Thanh Cao nên chú Lục bù đắp cho mày cơ."
Lưu Tứ lái xe đi tới.
Tần Cách lười nói nhiều, lên xe: "Đến Mỹ Sái."
Ba Dao: "... Không đến bệnh viện à?"
Tần Cách không thèm để ý đến hắn.
Đến dưới lầu Mỹ Sái, Tần Cách bảo họ không cần đi theo, cứ ở trong xe đợi là được.
Lưu Tứ không hiểu: "Anh Cách đi làm gì thế?"
Ba Dao khẳng định chắc nịch: "Tắm rửa thay quần áo."
"... Anh nói bừa đúng không." Lưu Tứ trợn mắt: "Tại sao lại tắm rửa thay quần áo?"
Ba Dao kéo dài giọng: "Sợ ám mùi lên em gái... em gái Phi Phi."
Lưu Tứ gật đầu: "Cũng đúng, Phi Phi sức khỏe yếu."
Ba Dao đột nhiên hiểu ra tại sao nhiều lúc Tần Cách không muốn để ý đến hắn, giống như bây giờ hắn cũng không muốn để ý đến Lưu Tứ vậy.
Một sự nghiền ép về chỉ số thông minh cảm xúc.
Lúc Tần Cách xuống lầu quả nhiên đã tắm rửa thay quần áo, vừa ngồi vào xe lập tức một luồng gió sạch sẽ thanh khiết ập tới.
Xe đi đến bệnh viện trước.
Tần Phi Phi nằm bò trên giường bệnh, một tay ôm mèo, tay kia lật tạp chí.
Giống hệt bức ảnh của Triệu Hải Đường.
Thấy anh tới Tần Phi Phi không có sắc mặt tốt gì, ôm mèo xoay người quay lưng về phía anh.
Ánh mắt Tần Cách hạ xuống lướt qua cuốn tạp chí sao nam của cô bé, hung dữ và lạnh lùng nói: "Nhà chúng ta không cho phép yêu sớm, em mà yêu sớm anh sẽ đánh gãy chân em."
"..." Tần Phi Phi không thể tin nổi, ôm mèo bò dậy: "Chuyện anh bảo anh Ba Dao xóa tài khoản trong máy em, em còn chưa tính sổ đâu đấy!"
Chân mày Tần Cách nhướn lên: "Rồi sao? Ảnh hưởng đến việc hai đứa cãi nhau à?"
Tần Phi Phi: "…"
"Cả hai đều khá bản lĩnh đấy." Tần Cách tức cười: "Cũng khá ăn ý, đều biết âm thầm kết bạn lại với nhau."
Nếu không phải lúc anh về nhà lấy đồ phát hiện Triệu Hải Đường đang cãi nhau với người ta thì cũng không biết hai đứa này còn có thể không hẹn mà gặp mà kết bạn lại với nhau!
"Tại sao em không được kết bạn lại?" Tần Phi Phi lý sự cùn: "Chị ta mắng Trân Châu của em là Bạch Tuyết lùn!"
Tần Cách: "Thức ăn mèo Triệu Hải Đường mua cho con lùn của em đều đem cho chó ăn hết rồi à?"
Biểu cảm Tần Phi Phi vỡ vụn: "Sao anh có thể gọi Trân Châu là con lùn?"
Còn quá đáng hơn cả Triệu Hải Đường.
Tần Phi Phi tức giận: "Chẳng phải chị ta tiêu đều là tiền của anh sao?"
Tần Cách không biểu cảm gì cúi người thu cuốn tạp chí sao nam của cô bé lại, không nóng không lạnh nói: "Cô ấy là con người, cô ấy có thể có bao nhiêu máu để cho em chứ, mạng người ta cũng cho em luôn rồi, em ở đây tính toán với người ta mấy đồng bạc lẻ này làm gì?"
"..."
"Không còn bao lâu nữa đâu." Tần Cách cầm cuốn tạp chí cuộn lại, bình thản nói: "Làm phẫu thuật xong anh đưa em đi học."
Sắc mặt Tần Phi Phi khó diễn tả: "Thế còn chị ta?"
Tần Cách: "Ai về nhà nấy."
Tần Phi Phi: "..."
Hộ lý đi vào đưa cơm trưa: "Ngài có muốn ăn ở đây không?"
"Không cần." Tần Cách nhìn đồng hồ: "Dạo này con bé phải kiêng khem, đừng để nó lén ăn que cay."
Hộ lý ngượng ngùng: "Vâng vâng, được ạ."
Triệu Hải Đường đang làm đề được một nửa thì dì giúp việc bước nhanh vào, biểu cảm không tự nhiên lắm: "Có khách."
Thời tiết ôn hòa không lạnh không nóng, người phụ nữ trên xe thể thao tháo kính râm, vuốt tóc, mở cửa xuống xe, cười với Triệu Hải Đường: "Tần Cách có nhà không?"
Tay Triệu Hải Đường nắm chặt cuốn sách bài tập, lắc đầu.
"Vậy tôi đợi anh ấy." Mục Kha tự nhiên giới thiệu: "Tôi tên là Mục Kha, lần trước có một số chuyện trao đổi với anh ấy ở quán cà phê chưa đạt được thống nhất, tôi về bàn bạc với người lớn một chút, muốn nói chuyện lại với anh ấy."
Về nhà mấy ngày, dư vị của buổi xem mắt đó bắt đầu ập đến, Mục Kha ăn không ngon ngủ không yên, trong đầu toàn là bóng dáng thô ráp, cuồng dại và nam tính đẹp trai của Tần Cách.
Trong thời gian đó cô ta cũng đi tham gia một số buổi xem mắt khác do người lớn sắp xếp, kết quả là càng so sánh những người đàn ông khác càng có vẻ nhạt nhẽo, trong tâm trí đều là dáng vẻ của Tần Cách.
Mục Kha bàn bạc với gia đình xong là không đợi được nữa muốn nói chuyện lại với Tần Cách, cô ta hỏi địa chỉ nhà Tần Cách từ chỗ nhà họ Hình, chú Hình Lục bảo cô ta trực tiếp qua đây.
Triệu Hải Đường không biết nên nói gì, Mục Kha có biết cô là ai không và mối quan hệ giữa cô và Tần Cách là gì, hay là Mục Kha biết nhưng không để tâm.
Đúng là không coi cô ra gì.
"Vậy cô cứ thong thả mà đợi." Triệu Hải Đường ngồi lại viết bài: "Cô có thể gọi điện hỏi anh ấy, dạo này anh ấy không thường xuyên về nhà."
Mục Kha ngồi xuống đối diện cô một cách phóng khoáng tự nhiên, lặng lẽ liếc nhìn sách của cô, ngạc nhiên: "Cô học ngành gì?"
Triệu Hải Đường: "Lịch sử."
"..." Mục Kha bắt đầu nghiêm túc quan sát cô: "Lịch sử là môn học của quý tộc, nếu sinh kế gặp khó khăn thì không khuyến khích học môn này."
Triệu Hải Đường "ồ" một tiếng: "Tôi thì vẫn ổn, vẫn có thể sinh tồn."
"Dựa vào Tần Cách phải không?" Mục Kha cười hiểu ý: "Dù sao cũng cảm ơn sự giúp đỡ của cô dành cho Phi Phi."
Câu này hơi vượt quá giới hạn rồi đấy nhỉ?
Triệu Hải Đường đặt bút xuống: "Anh ấy là người yêu tôi, em gái anh ấy cũng là em gái tôi, anh ấy tiêu tiền cho tôi cũng là lẽ đương nhiên, Mục tiểu thư tìm người yêu là định không lấy của đối phương một cây kim sợi chỉ nào sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)