Ngụy thị có chút bực mình, nhưng lại chẳng thể làm gì được. Đứa con trai này của bà xưa nay luôn hành xử độc lập, lại vô cùng có chủ kiến. Ý kiến của người ngoài căn bản không thể lay chuyển được hắn dù chỉ một chút.
Nghĩ lại câu nói vừa rồi của con trai, bà không nhịn được mà lầm bầm: "Vậy cũng đâu thể giống như con, hai mươi lăm tuổi đầu rồi mà vẫn chưa chịu thành thân? Như thế thì còn ra thể thống gì nữa?"
Nói xong, Ngụy thị đưa tay lên day day trán đầy phiền não. Đứa con trai này của bà cái gì cũng tốt, chỉ độc mỗi tội là không chịu lấy vợ. Những người trạc tuổi hắn, con cái nhà người ta đều đã biết chạy biết nhảy cả rồi.
Sợ Chi Uyển bị lời nói của hắn làm ảnh hưởng, bà vội vàng quay sang an ủi: "Con đừng nghe lời biểu ca con nói. Nó không chịu thành thân, lại còn muốn cản trở con. Chúng ta cũng đâu phải bắt con xuất giá ngay lập tức, cứ thong thả mà chọn lựa. Đợi đến khi nào chọn được một mối nhân duyên thật tốt thì mới bàn đến chuyện cưới xin."
Lúc này, sắc mặt Chi Uyển vẫn còn ửng đỏ. Nàng cố gắng đè nén sự ngượng ngùng trong lòng, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, Uyển Nhi đều nghe theo sự sắp xếp của di mẫu ạ."
Nói xong, thấy vẻ mặt Ngụy thị có vẻ mệt mỏi, nàng liền đứng dậy bước ra sau lưng bà, ân cần đề nghị: "Để con xoa bóp cho di mẫu một lát nhé."
Ngụy thị mỉm cười vỗ nhẹ lên tay nàng: "Vẫn là Uyển Nhi của chúng ta ngoan ngoãn, hiểu chuyện nhất."
Thấy di mẫu không từ chối, Chi Uyển liền chà xát hai bàn tay vào nhau cho ấm lên, sau đó nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương cho bà. Lực tay của nàng vô cùng vừa vặn, khiến Ngụy thị cảm thấy vô cùng thoải mái.
Chẳng bao lâu sau, mí mắt Ngụy thị đã nặng trĩu sụp xuống. Chỉ một lát sau, bà đã chìm vào giấc ngủ. Thấy vậy, Chi Uyển mới từ từ dừng tay lại.
Phương ma ma đứng cạnh đó vội lấy một tấm chăn mỏng, rón rén đắp lên người Ngụy thị. Sau đó, hai người mới lặng lẽ lui ra ngoài.
Vừa bước ra đến cửa, Phương ma ma đã mỉm cười khen ngợi: "Tay nghề xoa bóp của biểu cô nương thật khéo, hèn chi phu nhân cứ luôn miệng khen ngài."
"Chỉ là di mẫu thương nên cất nhắc ta thôi." Chi Uyển khiêm tốn đáp lời.
Phương ma ma nhìn nàng, trong lòng không khỏi âm thầm thở dài. Một cô nương tốt đến nhường này, chỉ tiếc là gia cảnh neo đơn, chẳng còn ai thân thích.
"Nếu di mẫu đã ngủ rồi, vậy ta xin phép về viện trước." Chi Uyển nói.
"Để lão nô tiễn ngài một đoạn." Phương ma ma vội vàng lên tiếng.
"Chỉ có vài bước chân thôi, ma ma không cần phải phiền phức thế đâu." Chi Uyển nhẹ nhàng từ chối.
Rời khỏi Lan viện, Chi Uyển dẫn theo nha hoàn Sương Nhi thong thả dạo bước về phía hoa viên. Lúc này đang độ vào xuân, trong hoa viên trăm hoa đua nở, ong bướm dập di dìu, vẽ nên một khung cảnh sắc xuân ngập tràn, tươi đẹp vô ngần.
Chi Uyển dừng chân dưới một gốc cây ngọc lan. Thấy trên mặt đất vương vãi rất nhiều cánh hoa rụng, nàng liền ngồi xổm xuống, cẩn thận nhặt từng cánh hoa lên rồi dùng khăn tay gói ghém lại. Nàng vốn rất thích mùi hương thoang thoảng của hoa ngọc lan, nên năm nào cũng gom nhặt một ít đem phơi khô để làm túi thơm.
Thấy vậy, Sương Nhi cũng vội ngồi xổm xuống phụ giúp chủ tử nhặt hoa.
Hành động cố tình gây sự của đối phương khiến đôi mày thanh tú của Chi Uyển khẽ nhíu lại. Dù vậy, nàng cũng chẳng buồn cãi vã, chỉ cúi đầu nhìn những cánh hoa nát bươm trên mặt đất với vẻ đầy tiếc nuối, rồi chậm rãi đứng dậy.
Nàng vỗ vỗ nhẹ lên vạt váy cho sạch bụi, hoàn toàn ngó lơ Lục Hinh, định dẫn nha hoàn quay người rời đi.
Thấy thái độ thờ ơ đó, Lục Hinh lập tức nháy mắt ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh. Nha hoàn kia lập tức hiểu ý, hung hăng xông lên phía trước, hất văng chiếc khăn tay bọc đầy cánh hoa trong tay Sương Nhi xuống đất.
Chỉ trong chớp mắt, cả bọc cánh hoa vất vả nhặt được đều rơi tung tóe ra đất. Và cũng chẳng để Sương Nhi kịp phản ứng, nha hoàn kia đã dẫm đạp ba bốn cái, nghiền nát bét toàn bộ số hoa vừa rơi xuống.
"Các người đang làm cái gì vậy?" Sương Nhi bừng tỉnh, tức giận đẩy mạnh nha hoàn kia một cái. Thế nhưng, nàng ấy chưa kịp làm gì thêm thì đã bị Lục Hinh giơ tay tát thẳng vào mặt.
"Đồ cẩu nô tài, cũng không mở to mắt ra mà nhìn xem đây là đâu sao? Nơi này đâu phải là Chi gia của các người mà đến lượt các người làm càn? Mau xin lỗi người của ta ngay!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


