Chi Uyển lại mơ thấy người đàn ông đó.
Lần này, hắn càng lúc càng quá đáng. Mặc cho nàng ra sức đẩy, hắn vẫn chậm rãi, thong thả cởi bỏ đai áo của nàng.
Chi Uyển khẽ kêu lên một tiếng, gương mặt đỏ bừng, vội vàng nắm chặt lấy cổ áo: "Đừng mà..."
"Đừng cái gì?" Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, mang theo mười phần ma mị, đầy vẻ dỗ dành.
Trong lúc Chi Uyển còn đang ngẩn ngơ, đối phương đột nhiên tóm lấy hai tay nàng ép lên đỉnh đầu, sau đó cúi người đè xuống.
Giữa lúc ý loạn tình mê, Chi Uyển theo bản năng muốn nhìn rõ khuôn mặt hắn. Thế nhưng, mặc cho nàng cố gắng thế nào đi chăng nữa, hình bóng ấy vẫn cứ mờ ảo. Thứ duy nhất nàng có thể nhìn rõ, chỉ là vòng eo hẹp săn chắc cùng đôi bàn tay với những ngón tay thon dài, tuyệt đẹp của người nọ.
...
"Tiểu thư, đến giờ thức giấc rồi ạ. Quốc công phu nhân vừa sai người tới truyền lời, bảo lát nữa mời người qua viện của phu nhân trò chuyện."
Giọng nói của nha hoàn Sương Nhi vang lên từ bên ngoài rèm châu. Chi Uyển giật mình tỉnh mộng, mồ hôi ướt đẫm trán, cả người mềm nhũn, rã rời.
Nàng lên tiếng từ chối sự hầu hạ của nha hoàn, tự mình gượng dậy, thay lại toàn bộ y phục từ trong ra ngoài.
Chỉ sợ nha hoàn nhìn ra manh mối gì đó, sau khi rửa mặt xong, nàng lén ngâm chiếc tiết y vào chậu, tự tay vò sạch rồi đem treo ở phía sau giường để phơi khô.
Nhìn món đồ mỏng manh kia, Chi Uyển cảm thấy vô cùng xấu hổ. Nàng đường đường là một khuê nữ hoàng hoa, vậy mà nửa năm trở lại đây, đêm nào cũng mơ thấy loại chuyện hoang đường ấy. Chẳng biết là do thân thể nàng sinh bệnh, hay là... nàng thực sự đang khao khát đàn ông nữa?
Nhưng loại chuyện mờ ám thế này, quả thực khiến người ta khó mà mở miệng, nàng đành phải chôn chặt nó tận đáy lòng.
Dùng xong bữa sáng, nàng mang theo nha hoàn, chậm rãi bước về phía Lan viện của Lục phu nhân Ngụy thị.
"Biểu cô nương."
Dọc đường đi, hễ gặp hạ nhân trong phủ, bọn họ đều tỏ ra khách khí mà tiến lên hành lễ.
Chi Uyển chỉ khẽ gật đầu, không nói gì.
Thế nhưng, gót ngọc của nàng còn chưa đi khuất, đám người kia đã bắt đầu xì xào bàn tán sau lưng.
"Chỉ là một đứa họ hàng xa bắn đại bác cũng không tới, thế mà cũng mặt dày, cứ ở lỳ mãi trong Quốc công phủ."
"Thì biết làm sao được? Người ta là cô nhi mà, có người chịu thu nhận nuôi dưỡng, đương nhiên là phải bám chặt lấy không buông rồi."
"Chúng ta nể mặt gọi một tiếng Biểu cô nương, nàng ta lại thực sự ảo tưởng mình là chủ tử trong cái phủ này chắc? Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ ăn nhờ ở đậu, vậy mà lúc nào cũng ra vẻ thanh cao!"
Nghe những lời chói tai ấy, sắc mặt Sương Nhi thoắt cái biến đổi. Con bé định quay lại lý luận với đám người kia, nhưng đã bị Chi Uyển kịp thời kéo tay cản lại: "Đừng sinh sự."
Sương Nhi tức đến mức hốc mắt đỏ hoe, đôi môi run rẩy: "Tiểu thư, bọn họ thật sự quá đáng lắm rồi!"
"Không cần để ý đến họ, chúng ta đi thôi." Chi Uyển nhẹ giọng khuyên can. Thực ra trong lòng nàng cũng chẳng dễ chịu gì, nhưng những lời người ta nói... cũng là sự thật.
Năm lên mười tuổi, nàng đã được đón vào Quốc công phủ. Nhờ có Ngụy di mẫu không chê bai, cưu mang cho nàng chốn dung thân, mọi chi phí ăn mặc, sinh hoạt đều được chu cấp ngang hàng với các vị tiểu thư trong phủ.
Cũng may là nàng đã đến tuổi cập kê. Chỉ cần đợi Ngụy di mẫu tìm cho nàng một mối hôn sự, gả chồng yên bề gia thất, nàng sẽ không còn phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu, nhìn sắc mặt người khác mà sống nữa.
Chi Uyển khẽ siết chặt chiếc khăn tay, thầm nghĩ: Ngày đó... chắc sẽ không còn xa nữa đâu.
Sương Nhi nhìn mà xót xa cho tiểu thư nhà mình, nhưng lại chẳng biết phải an ủi thế nào: "Tiểu thư..."
Chi Uyển hít sâu một hơi, trên khuôn mặt kiều diễm cố nở một nụ cười rạng rỡ: "Được rồi, Ngụy di mẫu vẫn đang đợi đấy, đừng để bà phải chờ lâu."
Cùng lúc đó, tại Lan viện.
Bên trong phòng, Lục Trạm vừa mới thỉnh an mẫu thân Ngụy thị xong, đã bị bà bắt đầu lên tiếng đuổi khéo.
"Con lui ra ngoài trước đi, lát nữa Uyển nhi sẽ qua đây. Con bé vốn sợ con, con chịu khó tránh mặt nó một chút."
Nghe vậy, hàng chân mày kiếm của Lục Trạm khẽ nhíu lại, nhưng hắn cũng không phản bác gì, chỉ nhạt giọng đáp: "Vâng."
"À đúng rồi, hai ngày nữa, con sắp xếp đi gặp mặt vị tiểu thư Lâm gia một chút nhé." Chợt nhớ ra chuyện quan trọng, Ngụy thị vội vàng gọi với theo con trai.
Lục Trạm vẫn giữ thái độ dửng dưng: "Mẫu thân giúp con từ chối đi, hiện tại con chưa có tâm trí nghĩ đến chuyện thành gia lập thất."
Ngụy thị nghe xong liền nổi giận: "Con cũng có còn nhỏ nhắn gì nữa đâu! Cứ lần lữa mãi thế này, cô nương tốt đều bị người ta rước đi hết rồi."
"Mẫu thân lo xa quá rồi." Lục Trạm không nhanh không chậm đáp lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


