“Thính Lan, ngươi đừng sợ. Ca ca ta đã bày trận pháp trong phòng rồi, đám thần ma quỷ quái này không thể vào được đâu! Đã vậy còn chạy đến dọa người, đúng là một đám—”
Động tác của nàng đột nhiên khựng lại.
Hoa Chước ngây ngẩn nhìn vào gương.
Phía sau nàng, một “người” đang cầm lược. Toàn thân mọc đầy lông dài, trên người lại mặc y phục của Thính Lan.
Cũng đúng lúc ấy, tiếng đập cửa bên ngoài vẫn vang lên liên hồi. Xen lẫn trong đó là tiếng khóc sợ hãi đến cùng cực của Thính Lan:
“Điện hạ! Mau ra đây, điện hạ! Ngài mau ra đây đi! Ngài đang nói chuyện với ai vậy, điện hạ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
