Lương Trường Quân rõ ràng đã mệt mỏi, không muốn tiếp tục tranh cãi.
“Nếu không tra ra được gì thì đến y quán mời lão tiên sinh tới. Nếu vẫn không tra ra được gì, vậy mới kết luận là ác quỷ gây chuyện.”
Nói xong, ông thở dài, phất tay áo trở về phòng.
Ánh nến trong phòng sáng rực.
Lương Nam Âm thu dọn hòm thuốc, đi ngang qua Hoa Chước và Lương Thiện Uyên. Nàng cúi người thật sâu với Hoa Chước, rồi lau nước mắt, bước nhanh vào chính đường.
Hoa Chước nhìn mọi người rời đi, vẫn không nhúc nhích.
Một lúc lâu sau, Lương Thiện Uyên đứng trước mặt nàng nghiêng đầu nhìn lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)