Lương Thiện Uyên bỗng buông lỏng tay.
Nàng xách chiếc đèn lồng trắng đặt bên chân lên, đưa đến trên đỉnh đầu thiếu nữ, cẩn thận nhìn gương mặt đang hôn mê.
Khuôn mặt trái xoan hơi phúng phính, mày cong thanh mảnh, môi đỏ, mũi cao. Đặc biệt là nốt chu sa giữa hai hàng mày, khiến dung mạo nàng càng thêm xinh đẹp. Lúc này vì sợ hãi, gương mặt ấy lại vô cớ hiện ra vẻ yếu đuối đáng thương.
Nhưng Lương Thiện Uyên không hề thấy nàng đáng thương.
Nàng chưa bao giờ cho rằng người sống có gì đáng thương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
