Lương Thiện Uyên hơi nghiêng đầu.
Đó là phản ứng theo bản năng của hắn mỗi khi gặp một thứ không thể hiểu được.
Đúng lúc ấy, trong rừng bỗng nổi lên một trận gió âm. Cành cây dày đặc va vào nhau xào xạc. Thiếu nữ đang cầm chiếc túi tiền giật mình, sắc mặt lập tức trắng bệch như giấy.
“Hoa Chước cô nương.”
“Làm… làm gì vậy?!”
“Ngươi đang sợ sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
