“Cô nương từ Trường An đến sao?”
“Ừ.”
Hoa Chước gãi gãi má. Nàng đã lâu không chơi dây hoa, ngón tay móc lấy sợi dây đỏ, vô tình lướt qua da thịt Lương Thiện Uyên. Một cảm giác lạnh lẽo truyền đến. Nàng khó nhọc, vụng về lật sợi dây sang tay mình.
Ngẩng đầu lên, nàng không nhịn được bật cười, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ. Nàng đưa dây hoa trong tay mình cho Lương Thiện Uyên, lại thấy đối phương cũng đang cười, chỉ là nụ cười có phần kỳ quái.
“Trường An tốt lắm,” Lý phu nhân vừa nói vừa nhìn hai người chuyền dây hoa qua lại, “Thiện Uyên, con với muội muội này hợp nhau lắm sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
