Tháng bảy năm Chính Trực, bầu trời đen đặc như mực, vầng trăng tròn treo cao soi xuống con thuyền đang lướt đi, khơi lên từng gợn nước lấp lánh.
Trong khoang thuyền chật hẹp, dù đã vào thu vẫn oi bức vô cùng. Thính Lan cầm chiếc quạt tròn thêu hoa bướm bằng chỉ vàng, đứng bên bàn trà phe phẩy cho thiếu nữ đang nghỉ ngơi.
Ánh nến mờ nhạt chập chờn lay động, soi lên gương mặt thiếu nữ đang nhắm mắt.
Nàng trông chưa đầy mười bảy tuổi, vóc người nhỏ nhắn cuộn mình bên bàn trà. Mu bàn tay lộ ra chút thịt mềm chống lên má, chiếc vòng bích ngọc trượt xuống cổ tay trắng như tuyết. Nàng mặc áo váy màu vàng sáng bằng sa mỏng, bên ngoài khoác dải lụa choàng. Ánh nến lay lắt chiếu vào mắt khiến hàng mi dài run lên mấy cái, rồi nàng mở đôi mắt hạnh tròn xoe như mắt mèo.
Đó là một gương mặt xinh đẹp đến nao lòng.
Môi đỏ, mũi nhỏ, đôi mắt hạnh, gương mặt trái xoan phúng phính nét trẻ con. Nàng lớn lên trong nhung lụa, làn da trắng nõn như ngọc. Đặc biệt, giữa hai hàng mày trời sinh có một nốt ruồi son đỏ thắm, khiến dung nhan càng thêm rực rỡ.
Chỉ tiếc rằng tính tình của nàng cũng ngang ngửa với vẻ ngoài.
“Đừng quạt nữa, phiền chết đi được!” Vừa mở miệng, thiếu nữ đã phá tan vẻ trầm tĩnh của nốt ruồi son giữa mày. “Đúng là chẳng có mắt nhìn.”
Thính Lan cầm quạt tròn, sớm đã quen với việc bị mắng. Nàng ta gật đầu, lặng lẽ đứng sang một bên.
Thiếu nữ lại tặc lưỡi một tiếng.
Thính Lan cứng đờ người. Hoa Chước mất kiên nhẫn nói: “Ta bảo ngươi không có mắt nhìn, ngươi thật sự không có mắt nhìn à? Đứng chình ình ở đó làm gì? Chắn hết ánh sáng của bản công chúa rồi!”
Thính Lan thầm nghĩ, ngươi có đọc sách đâu mà chắn ánh sáng? Nhưng ngoài mặt nàng ta vẫn chậm rãi tìm một chỗ ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, đôi chân đau nhức cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Thính Lan khẽ thở phào, không nhịn được liếc trộm thiếu nữ xinh xắn đang cuộn mình trên giường nệm. Trong lòng còn đang ngờ vực, nàng ta đã thấy Hoa Chước trừng mắt quát:
“Nhìn gì mà nhìn!”
Thính Lan vội vàng cúi đầu. Nàng ta nghĩ mình đúng là điên rồi. Ai mà có lòng tốt đi chăm sóc vị tiểu tổ tông được nuông chiều thành một con ma vương này chứ?
“Thính Lan lo điện hạ lại say thuyền.”
“Đã sắp cập bến rồi, còn lo gì nữa? Không cần ngươi lo.” Thiếu nữ đẩy đĩa lưu ly đựng anh đào bên tay tới trước mặt Thính Lan.
Thính Lan không hiểu ý nàng: “Điện hạ?”
“Không được đi theo ta. Ăn anh đào của ngươi đi, ta đi tìm Như Ý ca ca.”
Đêm tối như tấm màn buông xuống. Vầng trăng tròn bị mây đen che khuất. Thiếu nữ mặc váy vàng sáng xách chiếc đèn cung đình sáu góc bằng gỗ tử đàn, bước đi trên ván thuyền chòng chành.
“Ta làm vậy có tốt không?”
Nàng hỏi hệ thống trong lòng.
“Tiểu Bảo, ngươi làm tốt lắm, tốt vô cùng.”
Được khen, Hoa Chước cong mắt cười, để lộ hai chiếc răng nanh, trong veo đến mức có phần ngờ nghệch.
Chỉ mới ở cùng nàng vài ngày, hệ thống cũng cảm thấy nàng đáng yêu.
“Chước Chước, nam chính đang ở cuối boong thuyền ngắm cảnh.”
Hoa Chước gật đầu. Dải lụa xanh biếc buông hai bên búi tóc phi tiên khẽ lay theo từng bước chân. Nàng đáp: “Được thôi.”
Thiếu nữ giống như chú thỏ con bước ra từ ánh trăng, nhẹ nhàng đi tìm nam chính Hứa Như Ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
