Cô ngắm nhìn chiếc bánh kem một lúc. Chiếc bánh kem bơ trắng tinh khôi không quá cầu kỳ, trên mặt vẽ vài hình trái tim bằng mứt đỏ, kèm theo dòng chữ: Công chúa Sương Sương, sinh nhật vui vẻ.
Anh thò tay vào túi quần tìm bật lửa định thắp nến cho cô, nhưng chợt nhớ ra bật lửa đã bị cô tịch thu rồi. Anh nhìn cô, hỏi: "Có mang bật lửa theo không?"
"Có ạ." Tần Sương móc chiếc bật lửa từ túi áo ra, lúc đưa cho anh còn dặn thêm: "Dùng xong nhớ trả lại cho em đấy."
Lương Yến Châu không nhịn được cười, nói: "Rõ. Đi tắt đèn giúp anh đi."
"Vâng." Tần Sương vui vẻ đáp lời, đứng dậy ra cửa tắt đèn.
Khi căn phòng chìm vào bóng tối, ánh nến lung linh trở nên rạng rỡ hơn hẳn. Cô quay lại ngồi xổm bên bàn trà, nhìn anh châm nến cho mình.
Lương Yến Châu nói: "Ước một điều đi."
Tần Sương gật đầu, chắp hai tay trước ngực và nhắm mắt lại. Cô thành tâm ước nguyện rất lâu, ánh nến hắt lên gương mặt thanh tú, Lương Yến Châu thì cứ lặng lẽ ngắm nhìn cô.
Đợi cô ước xong, mở mắt thổi tắt nến, anh mới đứng dậy đi bật đèn.
Quay lại chỗ cũ, anh đưa con dao cắt bánh cho cô: "Cắt nhát đầu tiên đi."
Tần Sương vui vẻ nhận lấy, cắt một đường chính giữa chiếc bánh.
Lương Yến Châu bất ngờ quẹt một chút kem bơ, bôi lên chóp mũi cô, cười nói: "Sinh nhật vui vẻ nhé, công chúa Sương Sương."
Tần Sương hạnh phúc nhìn anh: "Cảm ơn anh nhiều nhé, Lương Yến Châu."
Anh nhếch môi cười, đưa tay xoa đầu cô, sau đó lấy từ túi quần ra một chiếc hộp vuông đưa cho cô: "Cho em này."
Tần Sương nhận lấy, hào hứng hỏi: "Quà sinh nhật ạ?"
Cô mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương. Viên kim cương màu hồng lấp lánh đẹp đến mê hồn, tựa như có thể phát sáng trong bóng đêm.
Cô ngẩng lên nhìn anh hỏi: "Anh mua lúc nào thế?"
Từ trưa ở nhà hàng, lúc anh biết hôm nay là sinh nhật cô thì hai người luôn ở bên nhau, cô đâu thấy anh có thời gian đi mua quà.
Lương Yến Châu cầm sợi dây chuyền lên, nói: "Em còn dám hỏi à, sinh nhật mà không báo trước cho anh một tiếng, mua vội quá nên trưa nay anh phải nhờ người đến sàn đấu giá đấu lấy rồi mang qua đây đấy. Nếu không thích thì đeo tạm vậy, sang năm anh mua cái khác cho."
"Em rất thích."
Thấy anh định đeo cho mình, cô cởi chiếc áo khoác ngoài ra, xoay người lại, vén mái tóc dài sau lưng ra phía trước để anh dễ thao tác.
Sau khi anh đeo xong, cô xoay người lại nhìn anh, mỉm cười hỏi: "Có đẹp không anh?"
Cô mặc chiếc váy hai dây màu trắng, mái tóc dài mềm mại xõa trên vai, sợi dây chuyền kim cương hồng đeo trên chiếc cổ thiên nga trắng ngần tuyệt đẹp, khiến người ta không thể rời mắt.
Lương Yến Châu tựa lưng vào sofa, cười như không cười nhìn cô, hỏi ngược lại: "Em đang hỏi sợi dây chuyền, hay là hỏi người?"
"Sợi dây chuyền." Tần Sương đáp.
Lương Yến Châu bấy giờ mới liếc nhìn một cái rồi phán: "Cũng tàm tạm."
Tần Sương cười hỏi: "Thế còn người?"
Lương Yến Châu nhếch môi cười, không đáp lời.
Tần Sương ngồi xuống cạnh Lương Yến Châu, mỉm cười nhìn anh: "Khó trả lời lắm sao Lương Yến Châu? Nói thật đi, có phải anh bị em làm cho mê mẩn đến chết đi được rồi không?"
Lương Yến Châu nhếch môi cười, đưa tay véo nhẹ cằm cô: "Tần Sương, em tự luyến quá đấy."
Tần Sương cười bảo: "Thì đúng là vậy mà."
Nói rồi cô lại ngồi xổm xuống cạnh bàn trà, cắt một miếng bánh kem, dùng thìa xúc một miếng ăn thử. Kem bơ tan ngay đầu lưỡi, cốt bánh mềm xốp, vị ngọt vừa phải, rất vừa miệng. Cô có chút ngạc nhiên: "Lương Yến Châu, đây thực sự là lần đầu tiên anh vào bếp sao? Bánh anh làm ngon lắm đấy."
Lương Yến Châu biếng nhác dựa vào sofa: "Trên mạng có công thức mà, làm đúng theo tỉ lệ là được."
Tần Sương chuyên tâm ăn hết nửa miếng bánh rồi mới đứng dậy ngồi cạnh anh. Cô chống hai tay lên sofa, nhích lại gần Lương Yến Châu, chủ động hôn anh.
Khi cô xích lại gần, Lương Yến Châu vươn tay ôm lấy eo cô, cúi đầu đáp lại nụ hôn đó. Hai người hôn nhau trên sofa, có lẽ vì đêm đã khuya, cả hai đều rất thả lỏng. Hôn một hồi, cả người Tần Sương đã mềm nhũn ra, tựa hẳn vào lòng anh.
Một lúc lâu sau, Lương Yến Châu mới buông cô ra. Bàn tay ấm áp vỗ nhẹ vào thắt lưng cô, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ kìm nén, giọng nói khàn đặc: "Về ngủ đi Tần Sương."
Tần Sương mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi bên dưới lớp quần tây của anh. Tai cô nóng bừng, vội đứng dậy đi ra ngoài: "Vậy em ngủ đây, anh cũng ngủ sớm đi nhé."
Lương Yến Châu nhìn theo bóng lưng Tần Sương cho đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa ở phòng bên cạnh, anh mới nhếch môi cười. Anh thò tay vào túi quần định lấy điếu thuốc ra hút, nhưng tìm mãi chẳng thấy bao thuốc đâu, bấy giờ mới nhớ ra thuốc lá và bật lửa đều bị cô tịch thu rồi.
Anh bất lực thở dài, tựa đầu vào sofa, đành phải chậm rãi chờ đợi ngọn lửa dục vọng kia nguôi ngoai.
Năm nay đêm giao thừa rơi vào ngày 28 tháng 1. Tần Sương phải về nhà đón Tết cùng bà ngoại nên đã sớm mua sẵn vé máy bay.
Tối hôm đó, cô và Lương Yến Châu đi xem phim, xong xuôi anh đưa cô về trường. Xe dừng trước cửa ký túc xá, Tần Sương cúi đầu cởi dây an toàn rồi ngước nhìn anh: "Vậy em vào nhé?"
Lương Yến Châu nhìn cô, khẽ nhướng mày: "Cứ thế mà đi sao?"
Tần Sương ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại. Cô chồm người qua, hôn nhẹ lên má anh rồi mỉm cười rạng rỡ: "Được chưa ạ?"
Lương Yến Châu nhếch môi cười, đưa tay ôm lấy eo cô, trầm giọng nói: "Cô Tần, em làm ăn lấy lệ quá đấy."
Vừa nói, anh vừa cúi đầu hôn lên môi cô. Hồi lâu sau mới tách ra, anh cười nhìn cô: "Học được chưa? Nụ hôn chúc ngủ ngon phải như thế này."
Tần Sương không nhịn được cười, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn chủ động hôn lại lên môi anh một cái: "Thế này thì được rồi chứ gì?"
Lương Yến Châu cười trầm thấp: "Được rồi, tạm chấp nhận." Anh đưa tay xoa đầu cô: "Vào đi, ngủ sớm đi."
"Vâng." Tần Sương gật đầu.
Lúc xoay người chuẩn bị xuống xe, cô đột nhiên sực nhớ ra, quay lại nhìn anh: "Đúng rồi, em quên chưa nói với anh, em đã mua vé máy bay về quê vào chiều mai rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

