Tần Sương: [Tôi biết rồi mà, làm gì có nhiều cảnh nước lạnh cho tôi nhảy thế chứ.]
Nhắn xong tin này, chắc là bên Lương Yến Châu đang bận nên không thấy trả lời lại. Tần Sương đợi một lúc rồi cũng buông điện thoại, đi ra ban công đun nước định pha mì tôm ăn.
Lần tiếp theo Tần Sương gặp lại Lương Yến Châu là vào ngày 29 tháng 12.
Hôm đó tâm trạng cô cực kỳ tốt, vì cô đọc được tin tức trên mạng rằng công ty lớn từng phong tỏa sự nghiệp của cô đang bị điều tra vì nhiều tội danh như liên quan đến xã hội đen và rửa tiền. Trong đó có cả gã người đại diện từng ép cô đi hầu rượu, kẻ đã đe dọa rằng nếu cô dám bước ra khỏi khách sạn đó thì cả đời này đừng hòng ngóc đầu lên nổi trong giới giải trí, hắn ta cũng đã bị bắt tại trận vì tội tụ tập dâm loạn và sử dụng ma túy.
Đọc được tin này, cô cảm thấy trái tim mình đập rộn ràng vì phấn khích.
Viên Viên (Chu Diên) và Kha Kha chắc hẳn cũng đã đọc được tin, mấy người họ nhắn tin trong nhóm chát vô cùng rôm rả. Sau đó Viên Viên gọi điện cho cô, vui mừng nói: "Sương Sương, mình có linh cảm cậu sắp đổi vận rồi. Cuối cùng cũng đợi được ngày cái công ty rác rưởi kia sụp đổ, cơ hội của cậu sắp tới rồi."
Tần Sương cũng rất vui, đáp: "Hy vọng ông trời năm nay sẽ đối xử tốt với mình một chút."
"Chắc chắn rồi!" Chu Diên rất mừng cho cô: "Cậu nỗ lực như vậy, ông trời chắc chắn sẽ nhìn thấy thôi. Người ta bảo đen tình đỏ bạc, hay là đen ba năm thì cũng phải có một năm đỏ chứ. Cậu đã vất vả mười mấy năm rồi, không có lý nào cứ để cậu khổ mãi được. Sương Sương, tin mình đi, vận may của cậu bắt đầu đến rồi đấy."
Nghe những lời khích lệ của Viên Viên, lòng Tần Sương thấy ấm áp lạ thường, cô hỏi: "Viên Viên, dạo này cậu thế nào? Ở nhà ôn tập sao rồi?"
Chu Diên đáp: "Tốt không thể tốt hơn, ở nhà ăn ngon ngủ kỹ, chỉ là ăn tốt quá nên mình cảm giác mập hơn lúc ở trường một chút."
Tần Sương cười bảo: "Mập một chút cũng tốt mà, trước đây cậu gầy quá, về nhà chú dì thấy chắc chắn sẽ xót lắm."
Chu Diên nói: "Chứ còn gì nữa. Ngày đầu tiên mình về, mẹ nhìn thấy mình mà khóc luôn, còn hỏi có phải ở trường người ta không cho bọn mình ăn cơm không. Mẹ bảo học biểu diễn thì đã sao, học biểu diễn cũng phải ăn chứ! Sao lại không cho con gái bà ăn cơm chứ! Làm mình buồn cười chết đi được, ha ha ha."
Tần Sương cũng không nhịn được cười: "Dì mà biết đợt đó cậu học đòi giảm cân mù quáng trên mạng, mỗi ngày chỉ gặm đúng một quả dưa chuột thì chắc dì tức chết mất."
"Đúng thế đấy. Suỵt, cậu tuyệt đối đừng nói cho mẹ mình biết nhé."
Tần Sương mỉm cười ừ một tiếng, nói: "Mình không nói đâu, cậu cũng phải ăn uống cho hẳn hoi vào, đừng có giảm cân mù quáng nữa, gầy trơ xương ra cũng chẳng đẹp đâu."
"Tuân lệnh, tuân lệnh! Em nhất định ghi nhớ lời giáo huấn của Tần lão sư vào tận xương tủy."
Hai người tán gẫu trên trời dưới biển một lát. Sau khi cúp máy, điện thoại của Cố Nhiễm vừa vặn gọi tới.
Tần Sương bắt máy, tâm trạng rất tốt mà gọi: "Nhiễm Nhiễm."
Cố Nhiễm vui vẻ nói: "Sương Sương, tối nay qua ăn cơm nhé, tại nhà hàng của mình luôn."
"Ngày gì thế?" Tần Sương ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: "Hôm nay cũng đâu phải sinh nhật cậu."
Cố Nhiễm cười nói: "Không phải sinh nhật, chỉ là mình thấy mọi người cũng lâu rồi chưa tụ tập, nhân dịp cuối năm nên gặp nhau một chút thôi."
Tần Sương đáp: "Được, vậy lát nữa mình qua ngay."
Tần Sương đã lâu lắm rồi không được vui vẻ như hôm nay, thế nên tối đó khi đi ăn, cô đã uống thêm vài ly rượu. Ăn xong, cả nhóm lại sang phòng bao bên cạnh chơi bài. Tối nay không thấy Lương Yến Châu, Tần Sương luôn cảm thấy dường như thiếu vắng điều gì đó, làm việc gì cũng chẳng thấy hứng thú.
Đám đàn ông vừa vào phòng bao đã bày bàn đánh mạt chược. Tần Sương cùng mấy cô gái ngồi phía sofa chơi đổ xúc xắc, so điểm lớn nhỏ, ai thua thì phải uống rượu.
Mọi người chơi được một lúc, một cô gái ngồi đối diện đột nhiên hỏi: "Cố Nhiễm, sao tối nay Lương Yến Châu không tới?"
Một cô gái bên cạnh lên tiếng: "Không phải chứ? Cậu vẫn còn định nhắm vào Lương Yến Châu à? Anh ta nổi tiếng là khó đối phó, chẳng lẽ cậu không biết sao? Bao nhiêu năm nay, cậu thấy anh ta từng nhìn thẳng vào ai bao giờ chưa."
Cô gái kia không vui bĩu môi: "Thật chẳng biết Lương Yến Châu thích kiểu người như thế nào, sao lại khó theo đuổi đến vậy."
Cố Nhiễm nói: "Lương Yến Châu khó theo đuổi là chuyện chắc chắn rồi mà, ai mà biết được anh ấy thích kiểu gì."
Chắc là tối nay Cố Nhiễm cũng uống hơi quá chén, cô nàng nói đến đây thì đột ngột ngẩng đầu nhìn Tần Sương, hỏi: "Đúng rồi Sương Sương, cậu có thích Lương Yến Châu không?"
Tần Sương vốn chỉ đang im lặng nghe mọi người nói chuyện, đột nhiên bị "gọi tên", cô không khỏi ngẩn người. Cũng vì câu hỏi này của Cố Nhiễm mà tất cả các cô gái đều quay sang nhìn cô. Tần Sương nhất thời thấy da đầu tê rần, bị mọi người nhìn chằm chằm khiến cô không biết phải trả lời sao cho phải.
Cô lấy lại bình tĩnh rồi mới lên tiếng: "Ừm... mình cũng thấy giống mọi người thôi, Lương Yến Châu trông có vẻ rất khó theo đuổi, mình chắc là sẽ không nghĩ quẩn đến mức đi tán tỉnh anh ấy đâu."
Cô không trực tiếp trả lời có thích anh hay không, mà chỉ thành thật đáp rằng mình cũng cảm thấy anh rất khó gần. Vả lại cô luôn cho rằng, Lương Yến Châu chính là kiểu người nếu thực sự thích ai thì sẽ chủ động, còn nếu anh không thích thì dù có theo đuổi thế nào cũng vô ích. Cho nên cô nghĩ, dù mình có thích anh đi chăng nữa, cô cũng sẽ không chủ động theo đuổi.
Cô vừa dứt lời, bỗng nhiên nghe thấy Tần Uẩn hướng về phía cửa gọi một tiếng: "Lương Yến Châu, cậu đến từ lúc nào thế? Đứng ngoài đó làm gì?"
Tần Sương nghe thấy vậy, sống lưng lập tức cứng đờ. Cô ngồi trên sofa, chết lặng mất vài giây, cuối cùng mới khó khăn ngoảnh đầu lại.
Và rồi cô thấy Lương Yến Châu đang vắt áo khoác trên tay, đút túi quần đứng tựa vào cửa với dáng vẻ nhàn tản. Lúc cô ngoảnh lại, bắt gặp anh đang nhìn mình, khóe môi thoáng hiện một ý cười loáng thoáng.
Tim cô thót lại một cái. Thầm nghĩ: Thôi xong rồi. Lương Yến Châu chắc chắn đã nghe thấy những gì cô vừa nói.
Tần Sương chưa bao giờ nói xấu sau lưng ai, lần đầu tiên nói thì bị chính chủ bắt quả tang tại trận, điều này khiến cô chột dạ vô cùng, vì vậy cả buổi tối cô chẳng dám liếc nhìn về phía Lương Yến Châu lấy một cái.
Chẳng biết có phải ông trời đang trừng phạt cô tội nói xấu người khác hay không mà lúc chơi xúc xắc cô lại cực kỳ đen đủi. Sáu mặt xúc xắc mà lần nào cô cũng gieo đúng vào mặt nhỏ điểm nhất. Vì người thua phải bị phạt rượu nên cả buổi tối hôm đó, cô đã nốc một đống cocktail.
Cô luôn tự thấy tửu lượng của mình cũng khá, nhưng chẳng rõ do nồng độ của loại cocktail đặc chế này quá cao hay do thực sự uống quá nhiều mà lúc ra về khi trời đã rạng sáng, cô cảm thấy bước chân mình hẫng hụt, đầu óc choáng váng đứng không vững.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
Thấy mùi rượu là thấy có chuyện