Tạ Phỉ lập tức vơ túi bắp rang trên ghế ra, giải thích một câu: "Tớ cứ tưởng bên cạnh không có ai."
"Giờ có rồi đấy." Cố Phương Yến thản nhiên ngồi xuống cạnh cậu, lưng dựa vào ghế, hai chân hơi tách ra đầy tùy ý.
Lối đi giữa các hàng ghế trong rạp chẳng rộng rãi gì, đôi chân dài thượt kia đặt ở đó trông có vẻ hơi chật chội. Tạ Phỉ nghi ngờ tên này cố tình ngồi thế để khoe chân thì đúng hơn. Cậu liếc nhìn chân mình rồi so với Cố Phương Yến, chậc, ngắn hơn một đoạn thật.
Tạ Phỉ mím môi, đặt túi bắp rang vào giữa hai người rồi quay mặt lên màn hình. Bộ phim có tên là 《 Vương Thịnh Yến 》, kể về đoạn lịch sử bạo quân họ Tần bị lật đổ. Nhạc phim trầm mặc, màu phim tối tăm, xem chưa được vài phút Tạ Phỉ đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Đột nhiên, bên cạnh truyền đến mấy âm thanh vụn vặt, lúc thì như ai đó đang mút thạch, lúc lại giống tiếng mèo con uống nước, sau đó là một tiếng "ưm" khe khẽ.
Tạ Phỉ phản ứng lại ngay cái âm thanh ám muội đó là gì, khóe môi không khỏi giật giật. Mới mở màn có năm phút mà đã gấp gáp thế rồi hả? Gấp thì thôi đi, bộ không biết giữ ý tứ ảnh hưởng đến người khác à!
Lũ tình nhân đáng chết!
Cậu trợn trắng mắt, thò tay vào túi lấy bắp rang. Qua vài lần lấy, bất thình lình, đầu ngón tay cậu chạm phải tay một người khác. Nhiệt độ cơ thể Tạ Phỉ vốn thiên lạnh, mà tay đối phương lại rất ấm, hai bên vừa tiếp xúc, đầu ngón tay cậu như bị bỏng nhẹ.
Còn chưa kịp rụt tay về, đã nghe thấy đôi tình nhân vừa hôn hít kia cười hì hì, anh một câu em một tiếng: "Cầm nhầm rồi, đây là tay em mà, có phải bắp rang đâu!" "Thì anh muốn nắm tay em đấy, muốn nắm cả đời luôn!"
Tạ Phỉ: "..."
Cậu gần như hất văng tay ra. Mặt Tạ Phỉ chết lặng, đây là cái kiểu thả thính sến súa quê mùa gì thế này? Cái rạp tình nhân quái quỷ gì đây? Và cái vận may "c*t chó" nào đã khiến cậu đổi tới đổi lui cuối cùng lại cầm đúng cái vé ở chỗ này!
Cố Phương Yến ngồi bên cạnh lại bật cười thành tiếng. Đây rõ ràng là cười nhạo trắng trợn không thèm che giấu!
Tạ Phỉ quay ngoắt sang, đờ đẫn trừng mắt nhìn hắn. Cố Phương Yến thu lại ý cười, cầm túi bắp rang quơ quơ trước mặt cậu: "Không ăn à?"
Túi bắp vẫn còn đầy, Tạ Phỉ vội duỗi tay ra đỡ: "Cậu nhẹ tay chút đi, đổ hết bây giờ!"
Bắp rang "hạ cánh" an toàn, Tạ Phỉ thò tay vào lấy. Túi này cậu chọn loại trộn cả bắp lẫn khoai tây chiên, mà cậu thì thích vị mặn hơn nên bốc lên toàn khoai tây. Mới ăn tối xong nên cũng chẳng đói lắm, ăn vài miếng là bụng Tạ Phỉ đã không còn chỗ chứa. Nhưng vụn khoai tây cứ dính đầy đầu ngón tay, cậu muốn lau đi mà lại không mang giấy, quay sang hỏi thì Cố Phương Yến cũng không có.
Vấn đề là để tay dính dớp thế này khó chịu chết đi được. Tạ Phỉ do dự một lát, cuối cùng quyết định đưa ngón trỏ lên miệng liếm sạch.
Động tác cậu chậm rãi, đầu lưỡi lướt qua lòng bàn tay rồi liếm môi dưới. Liếm xong ngón trỏ lại đổi sang ngón cái. Đúng lúc Cố Phương Yến định lấy bắp rang, thoáng nhìn thấy cảnh tượng đó, ánh mắt hắn khẽ rung động.
Tạ Phỉ hoàn toàn không hay biết gì. Bộ phim này thực sự quá nhạt nhẽo, làm sạch tay xong cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà xem tiếp, bèn lấy điện thoại ra lướt. Vừa mở màn hình đã thấy Giản Hi gửi tin nhắn WeChat: "Vẫn chưa tìm được lúc nào để hỏi, cậu với Hotboy trường cậu có quan hệ gì thế?"
Tạ Phỉ liếc nhìn Cố Phương Yến, gõ máy trả lời: "Thì là bạn bè bình thường thôi."
Giản Hi đúng kiểu lời ít ý nhiều: "Cút!"
Được rồi, Tạ Phỉ biết không giải thích rõ là không xong, bèn thở dài đánh chữ: "Ngày đầu khai giảng, tớ chơi Truth or Dare thua, bị phạt phải tỏ tình với Hotboy." "Đương nhiên là tớ dũng cảm xông lên rồi." "............"
Đối phương gửi lại một chuỗi dấu ba chấm thể hiện sự câm nín, rồi bồi thêm: "Cậu thành tâm chút đi được không!" "Tớ lúc nào mà chẳng thành tâm?" Tạ Phỉ phản bác.
Giản Hi gửi cái icon con mèo giơ ngón giữa đầy khinh bỉ. Tạ Phỉ chốt hạ: "Lo mà giải đề đi, đồ khối 12!" Đối phương đáp lại một chữ: "Đệt."
Đuổi được Giản Hi xong, Tạ Phỉ hài lòng tắt WeChat, vào Weibo lượn một vòng thấy không có drama gì để hóng nên cũng chán nản thoát ra. Phim còn lâu mới hết, Tạ Phỉ cố gồng mình nhìn lên màn hình, nhưng dần dần mí mắt cứ sập xuống rồi ngủ quên luôn.
Ban đầu đầu cậu ngả về phía trước, sau đó từ từ dựa vào lưng ghế rồi nghiêng sang bên phải. Cố Phương Yến ngồi bên trái, còn bên phải cậu là một người lạ hoắc. Ghế tình nhân vốn không có vách ngăn, Cố Phương Yến nhìn cậu một cái, đặt túi bắp rang xuống đùi rồi đưa tay kéo nhẹ Tạ Phỉ lại.
Tạ Phỉ đang nghiêng sang phải lập tức đổ về bên trái, đầu rũ xuống, dựa thẳng lên vai Cố Phương Yến. Tiếng hít thở của cậu vừa nhẹ vừa đều.
Cố Phương Yến nheo mắt nhìn, hàng lông mi của Tạ Phỉ vừa dài vừa dày như lông quạ. Mùi đàn hương thoang thoảng trên người cậu lọt vào cánh mũi, theo dây thần kinh chạy khắp cơ thể hắn. Ngón tay hắn gác trên túi bắp rang khẽ động đậy.
Hình ảnh chuyển qua cảnh khác, Tạ Phỉ thở phào một hơi, rút tay mình ra khỏi tay Cố Phương Yến, thuận tay bốc miếng bắp rang bỏ vào mồm rồi hỏi: "Đang chiếu cái quái gì thế?"
"Lưu Bang chết rồi." Cố Phương Yến giải thích.
Mắt cậu sáng rực lên, lộ rõ vẻ vui sướng: "Thế là sắp hết phim rồi đúng không?"
Cố Phương Yến "Ừ" một tiếng.
Vài phút sau, màn hình hiện danh sách đoàn làm phim, đèn trong rạp sáng lên. Tạ Phỉ hoàn toàn không biết việc mình vừa dựa vai Cố Phương Yến mà ngủ, mặt không chút ngượng ngùng, buông một câu "Đi thôi" rồi đứng dậy đi thẳng. Động tác dứt khoát đến mức ngay cả ly Coca cũng không thèm cầm theo, vẫn là Cố Phương Yến phải xách hộ cả hai mang ra ngoài vứt.
Đã hơn 10 giờ đêm, phố mua sắm vốn náo nhiệt giờ cũng bắt đầu tắt đèn. Cả hội tạm biệt nhau, ai về nhà nấy. Ở đây Tạ Phỉ cũng không quen nhiều người, chào Hạ Lộ xong là gọi xe biến luôn.
Hạ Lộ như con quay tiễn hết người này đến người kia, quay lại thấy chỉ còn mỗi Cố Phương Yến, ngạc nhiên hỏi: "Cậu ấy không để cậu đưa về à?"
"Hửm?" Cố Phương Yến phát ra âm thanh từ mũi.
"Tạ Tiểu Phỉ ấy." Hạ Lộ nói, "Không để cậu đưa về sao?"
"Không."
Hạ Lộ nhớ đến mấy cặp AO lúc nãy còn lôi kéo bảo muộn rồi sợ hãi này nọ, bèn cảm thán: "Cậu ấy đúng là một Omega độc lập tự chủ, còn biết nghĩ cho cậu nữa. Đây chắc là kiểu 'Thích thì làm càn, nhưng yêu là phải khắc chế' đây mà."
Cố Phương Yến nhớ lại từ lúc rời rạp phim, Tạ Phỉ chỉ để lại cho hắn cái gáy chứ chẳng thèm liếc lấy một cái, không khỏi rũ mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


