Dược Hải Sinh tức giận đến khóe miệng cùng khóe mắt mãnh liệt co rúm, Trầm Tường ở trong mắt hắn chỉ là một con giun dế, hắn một chưởng liền có thể đập chết Trầm Tường, nhưng nếu hắn làm như vậy, ngày tốt lành của hắn cũng chấm dứt, bởi vì môn quy của Thái Vũ môn là phi thường sâm nghiêm.
Tiểu bàn tử Chu Vinh này xa xa hô, ánh mắt hắn nhìn Trầm Tường, giống như thấy một đống tinh thạch lớn.
Trầm Tường cười ha ha đi tới:
- Đa tạ Hác sư huynh hỗ trợ, bằng không ta sớm đã bị hắn đuổi đi.
- Ta chỉ là tùy tiện nói vài câu, cũng không có giúp đỡ gì, bất quá ngược lại là mấy gia hoả này tự đào hố chôn mình, cũng thật là cười chết ta rồi! Đương nhiên, là ngươi đẩy bọn hắn vào hố.
Hác Đông Thanh cười lớn một tiếng, xoay người rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


