Giang Dĩ Ninh quăng vội chiếc cuốc, lao mình vào bụi cỏ rậm rạp, thoăn thoắt hái những bông cỏ lồng vực.
Đưa mắt nhìn quanh, cô mới sực nhận ra sự thay đổi lớn nhất trên hòn đảo sau thảm họa tận thế lại chính là thảm cỏ này!
Lúc trước cô chỉ nghĩ đám cỏ này mọc cao hơn thôi, chẳng để ý rằng những cây cỏ lồng vực quen thuộc đã thưa thớt đi rất nhiều.
Thay vào đó, những loại cỏ dại có thân sợi dai chắc, thích hợp để bện dây thừng lại mọc lên như nấm. Thậm chí, cỏ linh lăng - loại cỏ hoàn hảo làm thức ăn cho gia súc - cũng phát triển mạnh mẽ.
Nghĩ cho cùng, có lẽ vì không có sự can thiệp của con người, mà khả năng sản sinh tài nguyên mỗi ngày của hòn đảo lại có hạn. Hạt giống cỏ lồng vực có thể dùng làm thức ăn, đòi hỏi lượng dinh dưỡng cao hơn, nên số lượng của chúng bị hạn chế là điều dễ hiểu.
Việc các công trình kiến trúc trên đảo yêu cầu phải mở khóa từng cấp độ một rất có khả năng cũng xuất phát từ nguyên nhân này.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, phát hiện này đối với Giang Dĩ Ninh vẫn là một tin vui.
Cô tạm ngưng việc cuốc đất, cặm cụi thu thập những bông cỏ lồng vực trên bãi cỏ.
Những bông cỏ lồng vực đã qua tiến hóa dài hơn cả gang tay người, những hạt giống căng mọng nặng trĩu uốn cong cả thân cỏ.
Giang Dĩ Ninh lùng sục khắp cả bãi cỏ lớn, thu hoạch được một ôm đầy ắp cỏ lồng vực.
Đừng thấy một ôm cỏ lồng vực này nặng ngót nghét cả năm mươi ký, sau khi tuốt hạt và bỏ đi lớp vỏ trấu, chẳng biết còn lại được bao nhiêu.
Giang Dĩ Ninh không vội vàng tuốt vỏ ngay. Cô trải một tờ giấy ra, bắt đầu tỉ mẩn tuốt những hạt kê xuống để chọn lọc.
Tiêu chuẩn của hệ thống quả thực khắt khe, không phải hạt kê nào tuốt xuống cũng đủ tiêu chuẩn làm hạt giống. Chỉ những hạt to, mẩy và nằm gọn trong lớp vỏ trấu mới được công nhận là "Hạt Giống Kê Dại".
Giang Dĩ Ninh suy đoán, việc hệ thống sàng lọc kỹ lưỡng như vậy chắc hẳn là để hỗ trợ quá trình thuần hóa những hạt giống này, giúp cô sớm trồng ra được loại gạo kê thực sự.
Tuốt hết một ôm cỏ lồng vực khổng lồ, số hạt giống thu được chỉ vỏn vẹn một vốc tay.
Giang Dĩ Ninh gạt số hạt kê còn lại sang một bên, dự tính lát nữa xong việc đồng áng sẽ làm một cái cối đá, giã chỗ hạt này ra nấu thử xem mùi vị ra sao.
Chắc vì hạt kê không thể ăn sống nên trong bảng mô tả của chúng, Giang Dĩ Ninh không hề thấy hiển thị chỉ số phục hồi nào.
Cô cất riêng những hạt giống Kê Dại đạt chuẩn vào ba lô, đợi lát nữa sẽ đem gieo thử.
Trở lại mảnh đất đang khai hoang dở, Giang Dĩ Ninh nhặt chiếc cuốc lên, tiếp tục công việc xới đất.
Thể lực của người mang dị năng vốn dĩ vượt trội hơn hẳn người bình thường, nên chẳng mấy chốc, cô đã xới xong mảnh đất rộng 5x5 mét.
Mảnh đất này được hệ thống tự động chia thành những ô vuông cạnh 1 thước (theo Kẹo tìm hiểu thì 3 thước xấp xỉ 1m), tổng cộng có 225 ô.
Giang Dĩ Ninh chọn một ô đất ở góc ngoài cùng, gieo thử một hạt giống Kê Dại. Cô liếc nhìn thời gian sinh trưởng hiển thị trên hệ thống, thầm thở phào nhẹ nhõm.
12 ngày.
Nếu là cỏ lồng vực bình thường, chắc chắn không thể đơm bông nhanh đến thế.
Có lẽ chỉ có cây trồng trên hòn đảo này mới có tốc độ sinh trưởng thần tốc như vậy.
Sau khi chắc chắn rằng việc gieo hạt giống Kê Dại vào mùa thu vẫn còn kịp chán, Giang Dĩ Ninh chạy đến nhà kho, bê toàn bộ số hạt giống rau củ bình thường đã mua từ trước thảm họa ra.
Nhưng khi rắc hạt giống xuống, cô nhận ra những hạt giống bình thường này chẳng hề bị ràng buộc bởi quy định khắt khe của hệ thống, không cần tuân theo quy tắc "mỗi ô đất chỉ được gieo một hạt".
Đồng thời, hệ thống cũng không hiển thị thời gian sinh trưởng của chúng.
Giang Dĩ Ninh lập tức hiểu ra, điều này đồng nghĩa với việc hạt giống bình thường chỉ có thể cho ra những sản phẩm nông nghiệp bình thường.
Những loại rau củ này trồng ra chỉ có tác dụng làm phong phú thêm thực đơn cho mọi người, lấp đầy cái bụng đói chứ không có tác dụng hồi phục thể lực và sinh mệnh ngay lập tức.
Tuy vậy, cô vẫn quyết định gieo trồng một ít rau củ này.
Cô dành ra 135 ô đất (3x5) để trồng rau. Suy đi tính lại, cô quyết định khai hoang thêm một mảnh đất nhỏ 90 ô (2x5), gieo nốt 180 hạt giống Kê Dại còn lại.
Và rồi, một cơn ác mộng bắt đầu.
Vừa gieo xong hạt giống ở ô đất cuối cùng, Giang Dĩ Ninh ngẩng đầu lên thì tá hỏa phát hiện trên cả 180 ô đất trồng Kê Dại đều lơ lửng một biểu tượng hình giọt nước.
Cô thầm gào thét một tiếng thất thanh trong lòng.
Trời ơi!
Cô đã quên mất trong game, đất đai phải được tưới nước mỗi ngày thì cây cối mới chịu lớn!
Cô vừa khai hoang 180 ô đất, đám rau củ kia chắc chắn thỉnh thoảng cũng cần được tưới tắm!
Kiểu này chắc mỗi ngày mở mắt ra là phải tốn nửa ngày trời chỉ để tưới nước!
Nhưng nghĩ đến việc toàn bộ hạt giống có thể thu thập được hiện tại đã được gieo xuống, Giang Dĩ Ninh đành cắn răng làm tiếp.
Cô xách xô nước hì hục đi ra bờ sông.
May mà hệ thống chưa đến mức vô lý bắt mỗi ô đất phải tưới hẳn một xô nước.
Giang Dĩ Ninh dùng gáo múc nước, chỉ cần tưới một gáo là biểu tượng giọt nước trên ô đất đó sẽ biến mất.
Những người khác trên đảo đang hăng say làm việc, thỉnh thoảng ngẩng lên vươn vai lại bắt gặp cảnh tượng vị Đảo Chủ đáng kính của họ đang cặm cụi tưới từng ô đất một như một cỗ máy được lập trình sẵn.
Vị trí của xô nước liên tục thay đổi, cái bóng của Giang Dĩ Ninh in hằn trên mặt đất cũng dần ngắn lại.
Cuối cùng, sau khi tưới xong ô đất cuối cùng, cô mới đứng thẳng lưng lên thở phào nhẹ nhõm.
Chuyến ra đảo tiếp theo, cô nhất định phải "bắt cóc" bằng được một chủ trang trại mang về!
Cái việc chân lấm tay bùn này cô chẳng ham hố chút nào!
Nhưng chủ trang trại chắc chắn cũng phải là một NPC... Vậy loại dị năng nào sẽ phù hợp với vai trò này nhỉ?
Hệ Thủy thì khỏi phải bàn, việc tưới tiêu sẽ nhàn tênh, nhưng hệ Mộc thì hình như có khả năng thúc đẩy cây cối sinh trưởng nhanh hơn phải không?
Giang Dĩ Ninh chống nạnh suy nghĩ một lúc, rồi bi thảm nhận ra việc tìm kiếm hai loại dị năng này e là "khó như hái sao trên trời".
Bởi lẽ, trong lần tiếp theo cô rời đảo, các khu căn cứ bên ngoài có lẽ đã được xây dựng và củng cố vững chắc hơn.
Cô từng nghe đài phát thanh thông báo rằng các con sông, ao hồ bên ngoài đều đã bị nhiễm virus tang thi, nước máy không còn an toàn để sử dụng.
Lượng nước đóng chai dự trữ thì có hạn, nên dị năng giả hệ Thủy chắc chắn sẽ được các khu căn cứ lớn coi như "quốc bảo". Còn nếu dị năng giả hệ Mộc thực sự có khả năng thúc đẩy cây trồng sinh trưởng, thì mức độ quý hiếm của họ càng không cần phải bàn cãi.
Những người mang dị năng này chắc chắn sẽ được hưởng những đặc quyền xa xỉ tại các căn cứ lớn. Giang Dĩ Ninh không dám chắc liệu có ai sẵn sàng từ bỏ những đặc quyền đó để đi theo cô về hòn đảo hoang vắng này hay không.
Mặt trời trên đỉnh đầu bắt đầu tỏa những tia nắng chói chang, báo hiệu đã đến giờ nghỉ trưa.
Mọi người trên đảo tạm gác lại công việc, lần lượt kéo nhau ra bãi biển chờ bữa trưa.
Giang Dĩ Ninh ra bờ sông rửa tay sạch sẽ rồi cũng tiến về phía bãi biển.
Phùng Nam đã chuẩn bị xong xuôi nồi lẩu đầu cá. Cô ấy đặt nồi lẩu đồng lên một chiếc bàn lớn, than củi đỏ rực đang đun sôi sùng sục thứ nước dùng thơm phức. Các loại rau củ rửa sạch sẽ được bày biện đẹp mắt xung quanh. Không chỉ vậy, cô còn thái sẵn những lát thịt cá trắm cỏ và thịt ốc biển tươi rói.
Tất cả các loại gia vị trong biệt thự đều được huy động để pha chế các loại nước chấm đặc trưng.
Trong bát gia vị dùng chung, có thêm rễ cây cay dại giã nhuyễn.
Rễ cây cay là một trong những nguyên liệu chính để làm mù tạt, nhưng loại mù tạt tươi này có màu trắng, chứ không phải màu xanh lá cây như mù tạt công nghiệp được thêm phẩm màu bán ở các cửa tiệm.
Còn loại mù tạt làm từ cây mù tạt mới có màu xanh lục tự nhiên.
Mọi người vốn dĩ đang mệt nhoài, nhưng khi nhìn thấy nồi lẩu nghi ngút khói, cơn mệt mỏi lập tức nhường chỗ cho sự thèm ăn. Ai nấy đều hồ hởi vây quanh chiếc bàn lớn.
Vì thiếu ghế, mọi người tự động khiêng những khúc gỗ tròn mới cưa tới làm chỗ ngồi. Cả đám quây quần bên mâm lẩu, vừa ăn vừa cười nói rôm rả trên bãi biển ngập nắng.
Thi thoảng lại có người ăn vội quá bị bỏng miệng, vừa xuýt xoa vừa thè lưỡi, khiến những người khác không khỏi phì cười.
Bên bàn ăn, Từ Thiếu Vi và Tần Thư Uyên ngồi hai bên Giang Dĩ Ninh, ríu rít báo cáo tiến độ công việc buổi sáng.
"Xưởng Mộc đã hoàn thành rồi, hệ thống còn thưởng cho tớ một bộ dụng cụ làm mộc chuyên dụng. Tớ đoán khi Xưởng Rèn xây xong, Phương Nại và anh trai cô ấy chắc cũng sẽ nhận được bộ dụng cụ rèn chuyên dụng thôi."
"Nhà Nuôi Tằm thi công đơn giản nên cũng xong rồi, tớ đã chuyển hết trứng tằm hoang trong kho vào đó để ấp. Chiều nay tớ sẽ đi thu thập cỏ tranh đan vài cái nong nuôi tằm, rồi chặt thêm ít cành cây để hỗ trợ lão Từ dựng Xưởng Rèn."
Giang Dĩ Ninh quay sang hỏi Phương Hà: "Đinh để xây Xưởng Rèn anh đã chuẩn bị đủ chưa?"
"Đủ cả rồi."
Phương Hà vừa dứt lời, Phương Nại đã nhanh chóng cướp lời: "Mọi người không biết đâu, dị năng của em và anh trai kết hợp với nhau phải gọi là ăn ý tuyệt đỉnh! Em lo khâu nung chảy, anh ấy đảm nhiệm việc rèn, năng suất phải nói là tuyệt vời luôn!"
Phương Hà húng hắng ho, huých nhẹ khuỷu tay vào Phương Nại: "Em bớt bớt lại chút đi..."
"Làm sao? Em chỉ nói sự thật thôi mà!"
Giang Dĩ Ninh lấy tay che miệng cười tủm tỉm, tiếp lời: "Nói như vậy thì khi Xưởng Rèn hoàn thành, hai người sẽ cùng nhau đảm nhiệm công việc rèn đúc, như thế cũng dễ dàng hỗ trợ nhau hơn. Tuy nhiên, hiện tại trên đảo chỉ có bốn người có khả năng chiến đấu. Hai người phải phối hợp với tôi, cùng nhau xuống hầm mỏ 'cày' cấp độ, thu thập thêm kim loại để chế tạo những công cụ bền bỉ hơn cho mọi người. Mấy dụng cụ mua trước đây sắp thành sắt vụn hết rồi."
Phương Nại hăng hái đưa ra ý kiến: "Em thấy việc khai thác khoáng thạch cũng không phức tạp lắm. Hay là chúng ta dành hẳn một ngày, dốc toàn lực đi sâu xuống các tầng, càn quét sạch bọn quái vật nhưng đừng gõ quặng vội. Để cho những người không có khả năng chiến đấu đi theo sau khai thác. Làm vậy vừa tiết kiệm thời gian, lại thu thập được nhiều khoáng thạch hơn."
Giang Dĩ Ninh trầm ngâm suy nghĩ rồi đáp: "Ý kiến này cũng đáng để thử đấy. Nhưng sau khi chúng ta dọn sạch quái vật, hệ thống có cho phép những người không có khả năng chiến đấu vào hầm mỏ hay không thì vẫn là một ẩn số."
Bữa lẩu thơm ngon như một phần thưởng xứng đáng, khiến tinh thần ai nấy đều phấn chấn. Ăn xong, Giang Dĩ Ninh đã nắm được chi tiết khối lượng công việc của từng người.
Buổi chiều, Giang Dĩ Ninh ra bờ sông buông cần một lúc, nhưng vùng nước chảy qua thảm cỏ khá nông nên chẳng có con cá lớn nào cắn câu.
Câu được vài con, cô sực nhớ ra hũ mật ong trong rừng.
Hơn nữa, khu vực giáp ranh giữa khu rừng và đỉnh núi là thượng nguồn của con sông, có một dòng thác nhỏ nước chảy xiết. Cô cũng muốn đến đó thử vận may xem có bắt được loại cá đặc biệt nào không.
Thế là cô thu dọn đồ nghề câu cá, đi thẳng vào rừng.
Đồng tử Giang Dĩ Ninh giãn to hết cỡ.
Hũ mật ong này vậy mà có khả năng giúp người khác đào thải độc tố của tang thi!
Dù có kèm theo những điều kiện hạn chế nhất định, nhưng chỉ riêng tính năng này thôi cũng đủ để "đè bẹp" mọi loại dược phẩm hiện có bên ngoài.
Giang Dĩ Ninh lập tức ý thức được việc để một thứ trân quý như vậy ở ngoài trời trong thời gian dài là vô cùng mạo hiểm. Cô cẩn thận cất hũ mật đi, dự định sẽ mang một chiếc hũ rỗng khác ra thay thế.
Nếu lỡ bị loài động vật nào đó cuỗm mất nửa hũ mật quý giá này, cô chắc chắn sẽ uất hận không có chỗ mà khóc!
Giang Dĩ Ninh ôm hũ mật ong, hạnh phúc như trúng độc đắc, cắm đầu cắm cổ chạy đi.
Cô vừa đi khuất không lâu, một bóng đen khổng lồ từ sâu trong rừng lững thững bước ra, tiến đến dưới gốc cây, ngửa cái miệng rộng ngoác hứng lấy những giọt mật ong đang tí tách rơi xuống.
Đó là một con gấu đen biến dị cao lớn sừng sững, thân hình đồ sộ đạt tới 5 mét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
