Mỗi khi chìm vào suy nghĩ, não bộ của anh có thể giải các bài toán phức tạp hàng ngàn bước chỉ trong một giây. Thế nhưng vấn đề trước mắt này rõ ràng còn phức tạp và nan giải hơn tất cả các dự án nghiên cứu khoa học mà anh từng thực hiện.
“Chuyện này đã có những ai biết rồi?”
Uyển Tiểu Đào vội vàng đáp: “Chỉ có một mình anh biết thôi.”
“Chỉ mình tôi?” Ánh mắt Du Chu sâu thẳm như sương đêm.
“Chuyện này—”
Đúng lúc ấy, cánh cửa gỗ mỏng manh bỗng bị đẩy mạnh ra, thân hình vạm vỡ như ngọn núi nhỏ của chú Uyển Kiến Quốc xuất hiện ở lối vào. Chú vừa chạy vào vừa cầm chiếc vá xới cơm lớn: “Tiểu Đào vẫn chưa tỉnh à cháu?”
Uyển Tiểu Đào ngẩn người.
Tay cô vẫn còn đặt trên bao bột mì, mà tay Du Chu thì ngay ở bên cạnh. Hai người hoàn toàn không kịp che giấu hay thu tay lại!
Và chú Uyển Kiến Quốc cũng đã nhìn thấy cảnh tượng đó.
Uyển Tiểu Đào: “...”
Du Chu im lặng không nói, trong lòng có chút ngỡ ngàng. Anh không ngờ việc hai người ngồi quá gần nhau lại khiến chú Uyển hiểu lầm tai hại đến vậy. Anh liếc nhìn cô gái nhỏ bên cạnh, thấy mặt cô đã đỏ bừng lên vì xấu hổ và cuống cuồng, đứng phắt dậy định mở lời thanh minh nhưng lại nghẹn lời vì quá sững sờ.
Du Chu bất giác mỉm cười thầm kín trong lòng, ngay cả cơn đau dạ dày âm ỉ dường như cũng dịu đi phần nào.
Anh nghiêm túc lên tiếng: “Chú Uyển, chú hiểu lầm rồi ạ.”
Tuy nhiên, câu nói ấy của anh hoàn toàn bị chú Kiến Quốc bỏ ngoài tai. Bởi vì ngay lúc này, toàn bộ sự chú ý của chú đã bị bao bột mì trắng muốt kia thu hút trọn vẹn, bất kể ai nói gì xung quanh chú cũng đều tai nọ ra tai kia, chẳng mảy may nghe lọt một chữ.
“Bột mì trắng!”
Trong mắt chú Kiến Quốc bùng lên niềm vui sướng tột độ như một trận sóng thần.
Là một đầu bếp trưởng của bếp ăn tập thể nhà nước, đã hơn 16 tháng ròng rã chú chưa được chạm tay vào một hạt bột mì trắng nào. Lần gần đây nhất chú được sờ vào bột mì là khi viện nghiên cứu 109 đạt được bước tiến lớn trong dự án khoa học, đơn vị quản lý cấp trên đặc biệt khen thưởng, cử người gửi xuống hai cân bột mì. Hai cân bột mì ấy đã được chú Kiến Quốc nâng niu, trân trọng như báu vật, đem gói một bữa sủi cảo để đảm bảo mỗi người trong viện đều được chia vài cái lót dạ.
Thế mà bây giờ—
Chỉ bằng mắt thường, chú Kiến Quốc cũng có thể khẳng định bao bột mì trắng này nặng không dưới hai mươi cân. Có số bột mì này rồi, các nhà nghiên cứu trong viện sẽ không phải ôm cái bụng đói cồn cào mà thức đêm làm việc nữa!
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)