Thấy Kỷ Hạ mặt đầy nghi vấn nhìn mình, Phó Ninh Tất giải thích: “Mẹ tớ nói, bà ấy luôn cảm thấy cậu đã giúp tớ rất nhiều trong học tập, nên muốn cảm ơn cậu.”
“Tớ đã nói không cần.” Kỷ Hạ nhớ lại mẹ của Phó Ninh Tất quả thật đã từng nói như vậy, nhưng cô lúc đó đã từ chối, cũng không để trong lòng. Không ngờ mẹ Phó Ninh Tất lại kiên trì đến thế.
Phó Ninh Tất bất mãn nói: “Bọn mình đã có giao ước. Tớ giành hạng nhất 400 mét, cậu phải đồng ý một yêu cầu của tớ. Cậu không thể không giữ lời hứa được.”
Kỷ Hạ im lặng hồi lâu, hỏi: “Có thể đổi yêu cầu khác không?” Với cô, đây là lần đầu tiên đến nhà bạn học ăn cơm, điều này khiến cô cảm thấy có chút không quen.
“Không được, tớ chỉ muốn cái này.” Thái độ Phó Ninh Tất rất kiên quyết.
Mẹ đã giao nhiệm vụ này cho cậu ta, nếu không hoàn thành được, e rằng lại bị trừ tiền tiêu vặt. Hơn nữa, Kỷ Hạ có thể đến nhà mình, cậu ta cũng rất vui vẻ, đương nhiên sẽ dốc hết sức để hoàn thành.
Các học sinh xung quanh đều tụm năm tụm ba, hoặc tán gẫu, hoặc ăn trái cây, không có nửa con mắt nào nhìn về phía này.
Kỷ Hạ bị Phó Ninh Tất nhìn chằm chằm như vậy, lập tức cảm thấy có chút áp lực. Cô trầm ngâm một lát, rồi khó khăn gật đầu, “Tớ biết rồi.”
“Vậy là coi như cậu gật đầu đồng ý đúng không?” Phó Ninh Tất nhanh chóng hỏi.
Kỷ Hạ bực bội liếc cậu ta một cái, “Cậu nghĩ xem.”
“Nếu cậu đã đồng ý, vậy trưa mai cậu cùng về nhà với tớ nhé. Nói được thì phải làm được, không thể chạy đâu đấy.” Phó Ninh Tất nói với tốc độ cực nhanh.
Bên kia đã có người đang gọi Phó Ninh Tất. Kỷ Hạ gật đầu với cậu, để cậu ta yên tâm, “Đã đồng ý rồi, tớ sẽ làm. Có người đang tìm cậu, cậu mau qua đó đi.”
Phó Ninh Tất không vui quay đầu lại, muốn tìm ra kẻ đầu sỏ đã gọi mình. Không thấy cậu đang có chuyện bận sao, còn đến làm phiền.
Người đó cũng không phát hiện ra mình đã làm gì khiến Phó Ninh Tất không vui. Cậu ta thở hổn hển vài hơi, rồi mở miệng nói: “Hôm nay cậu không thi đấu, cùng đi chơi bóng đi, mọi người đang đợi cậu.”
Phó Ninh Tất quay đầu lại, lúc này mới phát hiện Kỷ Hạ đã không còn ở đó, trong lòng có chút hụt hẫng. Nhưng ngay sau đó, cậu ấy nhớ đến chuyện ngày mai, ý cười ẩn hiện trên mặt cũng không thể che giấu, “Được, đi chơi bóng thôi!”
***
Ngày thứ ba của hội thao là trận chung kết chạy tiếp sức 4x100 mét. Tổ nữ sinh bắt đầu trước, giáo viên đưa các vận động viên đến vị trí của họ.
Trước khi bắt đầu, cả sân thể dục ngập trong không khí căng thẳng. Khác với hai ngày trước đầy ắp tiếng hò reo sôi nổi, hôm nay, từng ánh mắt khán giả như dán chặt vào các vận động viên, không rời dù chỉ một giây.
Các vận động viên tiếp sức đã vào vị trí của mình, người chạy đầu tiên cũng đã cầm gậy, cúi người chờ tiếng súng vang lên.
Kỷ Hạ ở trên khán đài nhìn toàn bộ sân thể dục. Hạ Du Du là người chạy thứ ba, còn người chạy thứ tư là bạn nữ đã giành hạng hai trong hoạt động chạy 100 mét. Với tốc độ của cả hai, cả lớp vẫn rất tin tưởng.
Nhưng điều đáng lo là người chạy thứ nhất và thứ hai. So với tổ nam, lớp thật sự không gom đủ bốn bạn nữ có tốc độ nhanh. Cho nên, mọi người đặt kỳ vọng vào các cô là có thể giành được một thứ hạng tốt nhất, không được cũng không sao, mà điều quan trọng là phải lọt qua vòng loại.
Tiếng súng vừa vang, sân thể dục vốn yên tĩnh lập tức bùng nổ từng đợt cổ vũ.
Ánh mắt Kỷ Hạ dán chặt vào bóng dáng ở đường chạy số năm. Người chạy thứ nhất và thứ hai tốc độ không nhanh, cũng bị vài người vượt qua. Nhưng Hạ Du Du sau khi nhận gậy, liền tăng tốc lao về phía trước, bỏ lại những người đã vượt qua cô lúc trước.
Người chạy thứ tư là chặng cuối cùng. Bạn nữ đó lao nhanh về phía vạch đích, cả lớp đều cổ vũ cho cô. Cuối cùng, lớp Kỷ Hạ đã giành được hạng ba của tổ đấu loại.
Các bạn học trong lớp cũng không cảm thấy nản lòng, thậm chí còn dành cho bốn bạn ấy những lời cổ vũ tốt nhất, bảo các cô cố gắng hết sức là được, không cần áp lực quá.
Kỷ Hạ xoa bóp vai Hạ Du Du, cười nói: “Cậu có phải hơi căng thẳng không?” Kỷ Hạ thấy, lúc cô ấy giao gậy cho người chạy thứ tư, suýt nữa thì đánh rơi.
“Hơi hơi, nhưng bây giờ thì ổn rồi.” Hạ Du Du thở phào một hơi.
Vòng loại của tổ nữ đã kết thúc, lớp Kỷ Hạ đã thành công vào chung kết. Bây giờ chỉ còn chờ tin tốt từ tổ nam.
“Chiêu này tuy hiểm thật, nhưng quả thật là một phương pháp không tồi. Hay là lúc chung kết bảo Phó Ninh Tất thử xem?”
“Nếu đến lúc đó cậu ấy bị thương, giải nhất của tổ nam không phải bay à?”
“Cũng phải ha...”
Nghe họ thảo luận một cách nghiêm túc, khóe miệng Kỷ Hạ không khỏi giật giật.
Tổ nam đã vào vị trí. Tiếng súng vang lên, mọi người cũng không thảo luận nữa, vội vàng cổ vũ.
Kỷ Hạ không có vẻ căng thẳng như lúc nãy tổ nữ thi đấu, vì tốc độ của tổ nam nhanh hơn. Từ người chạy thứ nhất, họ đã không ngừng bỏ lại người khác phía sau. Người chạy thứ ba Hồ Minh Thịnh cầm gậy, lao nhanh về phía Phó Ninh Tất ở gần đó.
Khoảnh khắc Phó Ninh Tất bắt được gậy, tiếng la hét chói tai lập tức lấp đầy tai Kỷ Hạ. Cô không quen, bịt tai lại, nhìn bóng dáng cao gầy trên sân thể dục, lao nhanh về phía vạch đích như một mũi tên.
Hạng nhất thuộc về họ.
Tuy chỉ là vòng loại, nhưng mọi người đều biết, họ có đủ khả năng để làm nên chuyện ở trận chung kết.
Buổi sáng ngày thứ ba, ngoài chạy tiếp sức 400 mét, còn có một môn chạy đường dài. Sau khi chạy đường dài kết thúc, chính là chung kết chạy tiếp sức, cũng là điểm kết thúc của hội thao lần này.
Lớp Kỷ Hạ lần này đã đạt được thành tích vô cùng tốt. Theo lời thầy chủ nhiệm, bọn họ không chỉ đạt số một trong học tập, mà cả trong thể thao cũng có thể giành được hạng nhất.
Trận chung kết chạy tiếp sức cuối, thầy chủ nhiệm cũng đích thân đến “trấn giữ”. Ông đã đến chỗ thống kê dạo một vòng, nhìn thấy lớp mình bỏ xa các lớp khác, mừng rỡ đến rạng rỡ cả mặt.
Tổ nữ cuối cùng đã giành được hạng tư, mấy lớp bên khối xã hội thực lực quá mạnh, các cô đã cố gắng hết sức, mọi người đều an ủi các cô.
Kỷ Hạ nhìn Hạ Du Du ủ rũ, cũng nhẹ giọng an ủi: “Các cậu đã làm rất tốt. Tớ đã đi xem rồi, ở vòng sơ loại có đến bốn đội nhanh hơn các cậu, vậy mà các cậu vẫn từ hạng bảy vọt lên hạng tư, đỉnh thật đấy!”
“Tớ biết, nhưng trong lòng vẫn có chút tiếc nuối.” Hạ Du Du cúi đầu nói, dù sao đây cũng là lần cuối cùng trong những năm tháng cấp 3.
“Như vậy là đỉnh lắm rồi. Giờ mình cổ vũ cho tổ nam đi, cố gắng không để lại tiếc nuối.” Kỷ Hạ vỗ vỗ vai cô bạn.
“Ừ! Cứ để Phó Ninh Tất và Hồ Minh Thịnh giúp tụi mình “báo thù”, giành lấy hạng nhất về!” Nghĩ đến đây, Hạ Du Du lập tức phấn chấn trở lại.
Quả nhiên, tổ nam cũng không làm mọi người thất vọng. Ở pha nước rút cuối, Phó Ninh Tất liều mình bứt phá, vượt qua đội lớp khác trong gang tấc, giành hạng nhất với cách biệt chỉ một tích tắc.
“Ồ!...”
Cả lớp hò reo ầm ĩ, cổ vũ cuồng nhiệt. Ngay cả thầy chủ nhiệm cũng phấn khích đến đỏ bừng mặt. Đại hội thể thao lần này khép lại với một cái kết không thể trọn vẹn hơn.
***
Tan họp, Kỷ Hạ lén lút như kẻ trộm đi ra cổng trường. Cô ở một góc khuất nhìn thấy Phó Ninh Tất đang ngồi trên xe đạp chờ mình.
Phó Ninh Tất thấy cô đến, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Lên đi.” Hai người giống như đặc công đang làm nhiệm vụ.
Kỷ Hạ hơi nhíu mày, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Phó Ninh Tất, cô thở dài, cuối cùng vẫn lên xe.
“Ngồi chắc nhé.” Phó Ninh Tất vừa đạp chân, xe đạp liền tăng tốc lao đi. Kỷ Hạ vốn đang ngồi ổn định liền cúi rạp người đâm thẳng vào lưng Phó Ninh Tất.
Cứng quá.
Kỷ Hạ xoa đầu, đau đến nhắm mắt lại.
“Cậu đi chậm lại một chút!”
Phó Ninh Tất nhịn xuống khóe miệng đang nhếch lên, cho đến khi không nhịn được nữa, cậu ta cười thầm, “Yên sau này của tớ không phải người bình thường nào cũng ngồi được đâu, hôm nay cậu thật có phúc.”
“Vậy cậu cho tớ xuống đi, nói cho tớ địa chỉ, tớ tự đi qua.” Kỷ Hạ lập tức nói. Phó Ninh Tất có thể đạp xe đi học, có thể thấy khoảng cách không quá xa.
Vẻ mặt tươi cười của Phó Ninh Tất lập tức cứng đờ, “Tớ đùa thôi, yên sau của tớ đương nhiên cậu có thể ngồi.”
“Tớ không muốn ngồi.” Kỷ Hạ lạnh nhạt đáp.
Phó Ninh Tất vội vàng gật đầu, “Ừ ừ! Là tớ cầu xin cậu ngồi đấy.”
Kỷ Hạ: “...”
Chẳng bao lâu, đã đến nhà của Phó Ninh Tất. Kỷ Hạ xuống xe, vẻ mặt thản nhiên nhìn căn biệt thự trước mắt. Xem ra những lời đồn của bạn học không phải là giả.
“Đi thôi, mẹ tớ chắc đang sốt ruột chờ.” Phó Ninh Tất đẩy cửa ra, Kỷ Hạ đi theo sau cậu ta.
Đi qua sân vườn, còn chưa đến cửa phòng khách, Kỷ Hạ đã nhìn thấy một người phụ nữ thanh lịch thò đầu ra. Nhìn kỹ lại, quả thật là vị phụ huynh đã gặp trong văn phòng lúc trước.
“Kỷ Hạ, con cuối cùng cũng chịu đến rồi. Mau vào đi!” Diệp Vân Chi tiến lên một bước, một tay nắm lấy tay Kỷ Hạ, một tay ôm vai cô, “Cô chờ con lâu rồi.”
“Chào dì ạ.” Kỷ Hạ vội vàng lên tiếng.
Diệp Vân Chi nhiệt tình đón Kỷ Hạ vào nhà, hoàn toàn bỏ qua Phó Ninh Tất phía sau.
“Mẹ, trưa nay ăn gì ạ?” Phó Ninh Tất ở bên cạnh chen vào nói.
Diệp Vân Chi không vui lườm cậu ta một cái, “Con đi tắm trước đi, một thân mùi mồ hôi, thối chết đi được. Không tắm thì đừng lên bàn ăn cơm.”
Phó Ninh Tất tủi thân bĩu môi, cậu ta liếc nhìn Kỷ Hạ, chỉ thấy cô cúi đầu nhỏ giọng nói chuyện với mẹ, căn bản không thèm nhìn cậu ta.
Trong lòng khó chịu.
Phó Ninh Tất rất nhanh chấp nhận hiện thực, đi lên lầu tắm.
“Nó tắm nhanh lắm, một chút là xong, chúng ta cứ từ từ đợi nó.” Diệp Vân Chi kéo Kỷ Hạ ngồi xuống, lộ vẻ tiếc nuối, “Vốn dĩ ba thằng bé cũng định về, nhưng công ty có chút việc đột xuất nên ông ấy không thể đến gặp con được.”
Kỷ Hạ ngượng ngùng nói: “Thật ra không cần cảm ơn riêng đâu ạ.”
“Đây là tấm lòng của chúng ta, con không biết bây giờ nó ngoan ngoãn đến mức nào đâu. Nếu bình thường không có việc gì, con có thể thường xuyên đến nhà cô ăn cơm, cứ bảo thằng bé đưa về là được.” Diệp Vân Chi thẳng thắn nói, “Con đừng có gánh nặng gì, con không đến chúng ta mới cảm thấy có lỗi với con đấy.”
Kỷ Hạ thẹn thùng cười cười, “Dì đừng lo, Phó Ninh Tất bây giờ ở trường rất nghiêm túc, tan học đều ngồi lại làm bài tập.”
“Thật sao?” Diệp Vân Chi không thể tin nổi nhìn Kỷ Hạ, bà không thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó.
“Vâng, còn thường xuyên hỏi bài con nữa.” Kỷ Hạ gật đầu.
Diệp Vân Chi ngập tràn cảm xúc, mới chưa đầy một năm mà cả người như hoàn toàn lột xác. Nhìn Kỷ Hạ trước mặt, Diệp Vân Chi biết phần lớn công lao thuộc về cô bé. Những chuyện bình thường không dám mơ tới thế mà giờ đây đều trở thành sự thật.
Sau đó, Diệp Vân Chichuyển sang trò chuyện với Kỷ Hạ về chuyện gia đình. Mỗi câu hỏi đều được cân nhắc kỹ lưỡng, vì bà có thể thấy Kỷ Hạ có chút mâu thuẫn ở một vài chỗ, qua thầy chủ nhiệm cũng hiểu thêm đôi chút, nên cố gắng tránh những chủ đề khiến Kỷ Hạ không thoải mái.
Càng nói chuyện, Diệp Vân Chi càng thích Kỷ Hạ. Theo bà, việc Kỷ Hạ luôn dồn tâm sức vào học tập, kiên trì suốt bao năm, là điều mà không phải ai cũng làm được.
Khi nhắc đến bà ngoại của mình, vẻ mặt Kỷ Hạ cũng thoải mái hơn, ánh mắt dịu dàng, lời nói cũng rôm rả hơn.
Diệp Vân Chi mỉm cười, lòng thầm nghĩ Kỷ Hạ quả thật là một đứa trẻ ngoan, vừa hiếu thảo lại vừa thông minh. Trò chuyện một lúc, Diệp Vân Chi còn nảy sinh một ý nghĩ, nếu Kỷ Hạ là con gái bà thì tốt biết mấy.
“Mẹ, hai người nói chuyện gì mà vui thế?” Phó Ninh Tất xuống lầu liền nghe thấy một tràng tiếng cười.
Cuộc trò chuyện bị quấy rầy, Diệp Vân Chi còn lườm Phó Ninh Tất một cái. Khi quay sang nhìn Kỷ Hạ, trên mặt lại thay bằng một nụ cười tươi rói, “Hạ Hạ đi rửa tay đi, sắp ăn cơm rồi.”
“Cảm ơn dì.” Kỷ Hạ cong cong khóe mắt cảm ơn.
Phó Ninh Tất lập tức cảm thấy mình bị bỏ rơi, hai người này nói chuyện gì mà vui vẻ vậy.
Trên bàn ăn, Diệp Vân Chi mỉm cười với Kỷ Hạ, “Hạ Hạ, những món này đều là dì làm, con nếm thử xem.”
Kỷ Hạ cầm đũa, ăn thử món ăn trước mặt. Vừa vào miệng đã cười gật đầu, “Dì nấu ăn ngon lắm ạ!”
“Vậy con ăn nhiều vào, con gầy quá.” Diệp Vân Chi xót xa nhìn cô.
Kỷ Hạ khẽ mỉm cười, ăn một miếng cơm.
Thấy Phó Ninh Tất chậm chạp không động đũa, Diệp Vân Chi lườm cậu ta một cái, “Nhìn cái gì đấy, còn không mau ăn cơm đi.”
Phó Ninh Tất: “...”
Sự đối xử khác biệt này, cậu ta cũng chỉ có thể tự điều chỉnh tâm trạng.
Phó Ninh Tất và Kỷ Hạ đã ăn cơm cùng nhau không ít lần, cậu ta cũng đã biết rõ sở thích của Kỷ Hạ. Thấy cô chỉ ăn những món trước mặt, liền biết cô vẫn còn hơi khách sáo.
Phó Ninh Tất đổi món ăn trước mặt mình sang vị trí bên cạnh Kỷ Hạ. Cậu ta nhìn vẻ mặt hơi ngơ ra của Kỷ Hạ, rồi khẽ cười nói: “Tớ biết cậu thích ăn món này.”
“Cảm ơn.” Kỷ Hạ không tự nhiên cúi thấp đầu xuống.
Diệp Vân Chi chống cằm, vẻ mặt thú vị nhìn con trai mình cười toe toét đến tận mang tai, cũng lộ ra vẻ “hóa ra là vậy”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)