Sau khi Hạ Du Du chặn lời, ngăn Kỷ Hạ tiếp ứng cho Phó Ninh Tất, cậu tức giận đến mức cắt luôn phần sữa bò của cô ấy, ngay cả sữa bò của Hồ Minh Thịnh cũng không có.
“Đồ keo kiệt, tớ tự mua.” Hạ Du Du hừ một tiếng.
Hồ Minh Thịnh thì ngơ ngác nhìn Phó Ninh Tất, thế cậu ta, một “con cá bị vạ lây” này thì phải làm sao đây?
“Cậu cũng tự mua.” Phó Ninh Tất bực bội nói, những người này đừng ai hòng uống sữa của cậu ta.
Trước hội thao, cán sự môn Thể dục đã tổ chức cho những bạn tham gia các hàng mục đi tập luyện mỗi ngày. Dù là “nước đến chân mới nhảy”, nhưng dù sao cũng tốt hơn là không làm gì rồi lên sân khấu.
Thầy chủ nhiệm cũng ngầm đồng ý việc này, chỉ dặn bọn họ chú ý an toàn. Thế là, mỗi ngày sau giờ học buổi chiều đến tiết tự học buổi tối, họ đều ra sân thể dục luyện tập, bữa tối cũng ăn ở căng tin.
Mà khoảng thời gian ăn tối yên tĩnh của Kỷ Hạ cũng trực tiếp bay đi mất. Ông trời thật sự đối xử với cô không tệ, gửi hẳn đến cho cô ba con người ồn ào này.
“Hồ Minh Thịnh, tớ thấy hôm nay cậu nhảy xa thiếu chút nữa thì “cạp đất”, vậy mà cậu còn dám đăng ký nhảy xa sao?” Chỉ nghe thấy Hạ Du Du vẻ mặt ghét bỏ nói.
Hồ Minh Thịnh ngượng ngùng phản bác: “Cậu biết gì, đó là tớ muốn đột phá giới hạn của mình, nên dùng lực quá mạnh mới sơ suất. Lỗi kĩ thuật thôi! Cậu hiểu không!”
“Hừ.” Hạ Du Du hiển nhiên không tin.
Phó Ninh Tất cũng cười chế nhạo cậu ta, như thể Hồ Minh Thịnh chỉ là một “đống rác rưởi” nhỏ bé.
“Cậu cười cái gì!” Hồ Minh Thịnh giận đùng đùng nhìn cậu ta, “Cậu cũng đâu có khác gì, tưởng có đôi chân dài là nhảy cao được à, còn đòi nâng thanh xà lên cao hơn, kết quả thì sao, “vấp xà” liền.”
Phó Ninh Tất liếc nhanh Kỷ Hạ một cái, vành tai cậu ta đỏ lên, trừng mắt Hồ Minh Thịnh: “Cái, cái gì mà “vấp xà”, nói bậy bạ.”
“Tớ có thể làm chứng, tớ thấy rồi.” Hạ Du Du không chút do dự giơ tay lên.
Hồ Minh Thịnh lườm Hạ Du Du, “Đừng tưởng tớ không biết lúc cậu chạy tiếp sức ném gậy bay ra ngoài.” Đến đây, cùng cắn xé nhau đi, ai sợ ai chứ!
Kỷ Hạ ở một bên im lặng nghe ba người “tổn thương” lẫn nhau. Ban đầu trong lòng cô còn mong chờ, giờ lại biến thành lo lắng. Xem ra không thể đặt hy vọng vào ba người này được rồi.
Đúng lúc ba người đang cãi nhau không ngừng, Kỷ Hạ nuốt miếng cơm cuối cùng, cô đặt đôi đũa xuống đĩa không mạnh không nhẹ. Vì đĩa bằng sắt nên phát ra một tiếng “leng keng”.
Ba người nghe thấy tiếng động liền im bặt, vẻ mặt sợ sệt nhìn Kỷ Hạ, như những đứa trẻ đã làm sai chuyện.
Kỷ Hạ mặt không chút gợn sóng, nhỏ nhẹ nói: “Tớ ăn xong rồi, đi trước đây. Các cậu tập luyện cho tốt nhé.”
Nhìn Kỷ Hạ rời đi, Phó Ninh Tất không nói được lời nào để giữ cô lại, vì cãi nhau nên cậu ta mới ăn được hai miếng cơm.
“Đều tại các cậu!” Phó Ninh Tất mắng, cũng không biết Kỷ Hạ nghe những lời đó có suy nghĩ linh tinh không.
Hạ Du Du và Hồ Minh Thịnh đều biết mình đuối lý, đồng thời cúi đầu cặm cụi ăn cơm.
***
Ngày đầu tiên của hội thao, buổi sáng cả lớp tập trung tại phòng học, thầy chủ nhiệm mở cuộc họp ngắn, dặn dò vài việc cần chú ý, sau đó lớp trưởng phát còi và các thứ khác dùng để cổ vũ cho các bạn hậu cần.
Ủy viên Thể dục thì phát báo danh cho các vận động viên, rồi nhờ mấy bạn nam mang nước uống và khăn lau tiếp sức đến khu vực lớp. Phó Ninh Tất một mình ôm hai thùng nước khoáng đi xuống lầu, Kỷ Hạ nhíu mày đi theo phía sau.
Vốn dĩ Kỷ Hạ cũng muốn giúp một tay, ai ngờ bị Phó Ninh Tất trực tiếp giành lấy. Hai thùng nước trọng lượng không hề nhẹ, Kỷ Hạ đi theo phía sau vội vàng nói: “Phó Ninh Tất, hôm nay cậu có thi đấu, đừng làm những việc này, bị thương thì không hay đâu.”
“Không sao, chút việc nặng này, chỉ là chuyện nhỏ.” Phó Ninh Tất nheo mắt cười nói. Cậu ta cần phải thể hiện khí phách đàn ông của mình trước Kỷ Hạ, đây chính là cơ hội tốt nhất.
Kỷ Hạ không lay chuyển được cậu ta, chỉ đành theo bước chân của cậu đi về phía trước. Phó Ninh Tất thấy xung quanh không có bạn học, còn muốn nói chuyện thêm với Kỷ Hạ, nhưng sân thể dục đã đến.
Cậu ta vô cùng buồn bực liếc Kỷ Hạ một cái, ánh mắt đầy vẻ tủi thân, như đang lên án điều gì đó.
Kỷ Hạ nghiêng đầu, cô suy nghĩ cẩn thận, nhưng vẫn không hiểu Phó Ninh Tất bị làm sao.
“Kỷ Hạ, hay là cậu viết bản thảo tuyên truyền nhé?” Một bạn nữ đi đến cười hỏi.
Kỷ Hạ nhìn mấy bạn trong lớp đã ngồi vào bàn, rồi lắc đầu từ chối:“Không được đâu, tớ tiếp ứng cho Hạ Du Du, đến lúc đó phải chạy theo cậu ấy khắp nơi. Bản thảo tuyên truyền để người khác làm đi.”
Bạn nữ tuy có chút thất vọng, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, “Vậy được rồi, tớ sẽ nói với họ một tiếng.”
Phó Ninh Tất cầm chai nước khoáng uống, thấy Kỷ Hạ đi đến bên cạnh mình liền không khỏi hỏi: “Sao cậu lại từ chối, ngồi đó viết bản thảo tuyên truyền nhẹ nhàng hơn nhiều, không cần cổ vũ, không cần chạy khắp sân thể dục.”
“Tớ đã là người làm hậu cần rồi, không muốn lo thêm việc khác.” Kỷ Hạ ngẩng đầu cười nhạt, “Cậu không phải muốn tớ tiếp ứng cho cậu sao?”
“Cái gì?” Phó Ninh Tất đang uống nước, nghe câu nói đó thì sững sờ, rồi sặc sụa, “Khụ khụ... Cậu nói lại đi, nói lại lần nữa đi...”
“Tiếp ứng cho cậu nha.” Kỷ Hạ cong môi nói.
Phó Ninh Tất lúc này mới ngừng ho, cậu ta nghi ngờ đánh giá Kỷ Hạ từ đầu đến chân, sau đó hỏi: “Cậu là Kỷ Hạ đúng không?”
“Nếu cậu không muốn, tớ sẽ qua hỗ trợ cho Hồ Minh Thịnh.” Ánh mắt Kỷ Hạ mang theo một chút ý cười nhàn nhạt.
Phó Ninh Tất theo bản năng trực tiếp gật đầu, “Muốn, tớ muốn nghìn lần!”
“Vậy được rồi, lát nữa cậu đưa lịch thi đấu của cậu cho tớ.” Kỷ Hạ chỉ hy vọng không trùng với Hạ Du Du, nếu không lúc đó cô chỉ có thể bỏ rơi Phó Ninh Tất.
Phó Ninh Tất vẫn đang cười ngây ngốc, cũng may mắn là cậu ta không biết suy nghĩ này của Kỷ Hạ, nếu không chắc sẽ hộc máu ba thước.
“Phó Ninh Tất, cậu còn thiếu tiếp ứng không? Tớ giúp cậu cầm áo khoác!” Một bạn nữ cùng lớp đi tới hỏi.
“Phó Ninh Tất, tớ có thể giúp cậu đưa nước!”
“Phó Ninh Tất, tớ cũng có thể giúp cậu!”
“...”
Mấy bạn nữ nhao nhao tự tiến cử, hoàn toàn không để ý đến Phó Ninh Tất đang nhíu mày.
“Tớ đã có hậu cần rồi!” Phó Ninh Tất nói to, áp đi tiếng của mấy bạn nữ kia.
“Là ai vậy?”
Phó Ninh Tất lùi lại một bước, chỉ vào Kỷ Hạ bên cạnh, “Bạn cùng bàn của tớ, Kỷ Hạ.”
Kỷ Hạ cười nhạt nhìn mấy bạn nữ, không đáp lại tức là ngầm đồng ý.
Thấy hậu cần của Phó Ninh Tất là Kỷ Hạ, mấy bạn nữ cũng lộ vẻ thất vọng tiếc nuối, các cô không có cách nào tranh với Kỷ Hạ.
Mấy bạn nữ vừa rời đi, Phó Ninh Tất lộ vẻ như vừa được tái sinh, thậm chí còn vỗ vỗ ngực, “Đáng sợ quá.”
Nhưng khi Kỷ Hạ đang chuẩn bị gật đầu, câu nói tiếp theo của Phó Ninh Tất lại thốt ra, “Cái khuôn mặt này của tớ hẳn là nên giấu ở trong nhà, thật là phiền phức.”
Kỷ Hạ: “...”
“Sao cậu nhìn tớ, còn dùng ánh mắt kỳ lạ đó.” Phó Ninh Tất hỏi.
Kỷ Hạ ngữ khí nhàn nhạt: “Tớ đang suy xét có nên tiếp ứng cho Hồ Minh Thịnh không, chứ không phải cho cậu.”
“Ai! Đừng mà!” Phó Ninh Tất vội vàng đuổi theo.
***
Sáng nay Phó Ninh Tất không có thi đấu, nhưng Hạ Du Du thì có, là vòng loại chạy 200m. Kỷ Hạ ôm áo khoác của Hạ Du Du, cầm nước khoáng chờ cô ở vạch đích.
Tiếng súng vừa vang, các vận động viên liền xông ra. Hạ Du Du ở đường chạy thứ ba, tốc độ của cô rất nhanh, chỉ vài giây đã bỏ lại tất cả các vận động viên khác trong tổ.
Tiếng hò reo xung quanh cũng sôi nổi từ khoảnh khắc súng nổ, toàn bộ đường chạy bị bao phủ bởi các tiếng cổ vũ, đinh tai nhức óc. Kỷ Hạ đứng ở vạch đích, bị không khí này lôi cuốn, cũng không còn rụt rè, đi theo mọi người mà hô lên cổ vũ.
Các vận động viên dần tiến vào tầm mắt. Vạch đích đã sẵn sàng, Hạ Du Du vẫn luôn giữ lợi thế dẫn đầu, đến trước vạch đích, cô lao tới, giành lấy vị trí thứ nhất của tổ đấu loại này.
Kỷ Hạ vui vẻ tiến lên đỡ cô, sau đó đưa chai nước khoáng đã vặn nắp cho cô, “Du Du, cậu chạy siêu nhanh, tuyệt vời quá.”
Mặt Hạ Du Du đỏ bừng, nhưng tâm trạng rất tốt, cô ừng ực uống một ngụm nước, rồi đưa lại chai nước cho Kỷ Hạ, “Tớ đi chỗ thầy tính giờ trước, cậu đợi tớ ở đây.”
Kỷ Hạ đứng một bên chờ, lúc này bản tin phát thanh vang lên chúc mừng Hạ Du Du giành vị trí thứ nhất ở vòng loại. Tốc độ rất nhanh, chắc chắn đã chuẩn bị từ sớm rồi.
Kỷ Hạ cùng Hạ Du Du trở về khu vực nghỉ ngơi của lớp. Các bạn học đều nhường chỗ cho cô nghỉ ngơi, còn chu đáo đưa trái cây, đồ ăn vặt. Phục vụ tận tình vô cùng.
Hạ Du Du nghỉ ngơi một lúc lâu, tinh thần cũng đã hồi phục. Cô cảm thán một tiếng, “Mọi người thật là chu đáo quá đi.”
Các bạn học bên cạnh cũng cười. Hạ Du Du được coi là người “mở hàng” tốt đẹp cho lớp, đãi ngộ tự nhiên cũng được nâng cao.
“Hạ Du Du, nếu cậu có thể vào chung kết 200m ngày mai mà giành được top ba, phục vụ chắc chắn sẽ còn tốt hơn.” Có bạn học trêu chọc nói.
“Tớ vừa đi xem thành tích, Hạ Du Du đứng thứ hai ở vòng loại 200m, chỉ có người đứng nhất tổ đầu tiên là vượt qua cậu. Giữ vững phong độ, giành hạng hai cũng không thành vấn đề.” Một bạn học khác xen vào.
Nhìn Hạ Du Du cười khổ, Kỷ Hạ vội vàng nói: “Đừng tạo áp lực cho Du Du quá, cố gắng hết sức là được.”
Mấy bạn học nghĩ cũng phải, nếu áp lực quá lớn ngược lại lại chạy chậm, đó là lỗi của họ.
Cả buổi sáng, Kỷ Hạ chỉ cần chăm sóc Hạ Du Du là được. Buổi chiều, Phó Ninh Tất nói với cô cậu ta có thi đấu nhảy cao, bảo cô đến đó.
Kỷ Hạ không do dự, trực tiếp đồng ý.
Sân nhảy cao và nhảy xa cách nhau không xa, nhưng số người vây quanh thì lại khác nhau một trời một vực. Sân nhảy cao bị các bạn nữ bao vây kín mít, không hề có kẽ hở nào. Còn sân nhảy xa, chỉ có lác đác vài người xem, và toàn là nam.
Kỷ Hạ đến, nhìn thấy sự đối lập này, không khỏi giật giật khóe miệng.
Rất không may, Hồ Minh Thịnh lúc này đang tham gia thi đấu nhảy xa. Cậu ta thấy Kỷ Hạ đi ngang qua, như bắt được một cọng rơm cứu mạng, “Kỷ Hạ, cậu nhất định sẽ ở lại đây đúng không?”
Hồ Minh Thịnh nhìn Kỷ Hạ một cách đáng thương, nhưng dù vậy, Kỷ Hạ vẫn kiên quyết, “Hồ Minh Thịnh, cậu cố lên, tớ cổ vũ trong lòng.”
Kỷ Hạ nói xong, liền kiên định rời đi. Còn Hồ Minh Thịnh đứng tại chỗ, như nhìn Kỷ Hạ rời đi như nhìn một kẻ phụ bạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)