Vừa dứt lời, Kỷ Hạ mới nhận ra, vì sao Kỷ Đông Lịch lại cầm điện thoại của cô để chơi?
Cô lạnh nhạt liếc Kỷ Đông Lịch một cái, “Sao em lại chơi game nữa rồi?”
Kỷ Đông Lịch cười ngượng, vội vàng buông điện thoại, “Không chơi, không chơi nữa.”
“Thành tích cuối kỳ thi như vậy, không bị dì Hai đánh đã là may mắn rồi, mà em còn dám chơi game? Nếu để dì ấy phát hiện thì có mà ăn đòn no.” Kỷ Hạ lườm nó. Khoảng thời gian trước, cô vẫn luôn nghe thấy tiếng dì Hai tức giận, Kỷ Đông Lịch có thể sống sót bình an cũng là không dễ dàng.
Nhắc đến chuyện này, Kỷ Đông Lịch lại đắc ý, “Đó là thân pháp của em tốt, em né trái né phải, mẹ cũng chẳng làm gì được em.” Nói chưa đã, nó còn khoa tay múa chân.
“Gần đây có phải lén đọc tiểu thuyết không?” Kỷ Hạ nheo mắt hỏi.
Kỷ Đông Lịch lập tức mím chặt miệng, vội vàng lắc đầu. Rõ ràng nó chưa nói gì, không biết Kỷ Hạ làm sao mà phát hiện.
Thấy đầu nó lắc như trống bỏi, Kỷ Hạ chỉ cười lạnh một tiếng, “Hôm nay thêm mười trang bài tập nữa.”
“A! Chị, em sai rồi!”
Kỷ Hạ mặc kệ Kỷ Đông Lịch van xin thế nào, vẫn ngồi bất động như núi mà làm bài tập, hoàn toàn phớt lờ nó.
Kỳ nghỉ hè trôi qua thật nhanh. Sau khi trải qua quãng thời gian nóng nực nhất ở nhà, Kỷ Hạ cũng từ biệt bà nội, rồi trở lại trường.
Ký túc xá không đổi, bạn cùng phòng cũng không đổi, đây là điều làm Kỷ Hạ cảm thấy rất yên tâm. Nếu phải chuyển phòng và có bạn mới, không chừng sẽ mất một thời gian để làm quen. Gặp phải người có thói quen sinh hoạt không hợp, có lẽ sẽ rất phiền phức.
Cô đến sớm. Khi vào lớp, chỉ có lác đác vài học sinh, trong đó có bạn cũ từ lớp 10, và cả những người cô chưa quen.
Cô tuy không quen người khác, nhưng ai cũng nhận ra cô. Kỷ Hạ vừa vào cửa đã nhận được những ánh mắt ngạc nhiên, cho đến khi cô tìm đại một chỗ trống ngồi xuống, những tiếng bàn tán vẫn không dứt.
Kỷ Hạ chọn vị trí thứ tư, dãy thứ tư, sát tường. Cô thích cảm giác có cái gì đó để tựa vào. Một kỳ nghỉ hè không đến, trên bàn đương nhiên bám đầy bụi. Kỷ Hạ lấy giẻ lau nhúng nước lau một lần, sau đó lại dùng khăn giấy lau thêm hai lần, lúc này mới cảm thấy sạch sẽ.
Đương nhiên, cô không quên lau bàn ghế cho bạn cùng bàn.
Học sinh trong lớp lần lượt đến. Kỷ Hạ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn, chỗ ngồi bên cạnh cô vẫn không có ai, khiến cô thấy hơi kỳ lạ.
Kỷ Hạ lại ngẩng đầu nhìn về phía cửa, thì thấy Hồ Minh Thịnh mỉm cười với cô, rồi ngồi xuống ở bàn phía sau, “Trùng hợp thật, chúng ta lại học cùng lớp. Tớ nhìn danh sách rồi, Phó Ninh Tất cũng ở lớp này đấy.”
Kỷ Hạ: “...”
Cô tìm thấy tên mình xong liền không xem nữa, thật không ngờ lại đụng phải...
“Lát nữa cậu ấy sẽ đến.” Hồ Minh Thịnh hưng phấn nói.
Kỷ Hạ tuy không biết Hồ Minh Thịnh hưng phấn chuyện gì, nhưng cô chỉ hy vọng Phó Ninh Tất đừng tìm đến cô nữa.
Vừa dứt lời, ở cửa liền xuất hiện một bóng dáng cao lớn. Đồng tử Kỷ Hạ co rụt lại, vội vàng cúi đầu nhìn sách, hy vọng cậu ta đừng phát hiện ra mình.
Phó Ninh Tất tận hưởng ánh mắt kinh ngạc của cả lớp, từ dãy đầu tiên đi thẳng đến dãy thứ tư, sau đó bỏ qua cái vẫy tay và ánh mắt mong chờ của Hồ Minh Thịnh, đi thẳng đến ngồi cạnh Kỷ Hạ.
Kỷ Hạ cúi đầu, nhưng nghe thấy tiếng động bên cạnh cũng không khỏi run nhẹ, trong lòng thầm nghĩ, không thể nào...
“Mới một kỳ nghỉ hè không gặp, không quen tớ rồi sao?” Giọng nói trầm ấm vang lên, còn mang theo chút vui vẻ lọt vào tai Kỷ Hạ.
Phó Ninh Tất vui vẻ chuyện gì cô không bận tâm, nhưng cô hiện tại thực sự không vui. Kỷ Hạ quay đầu nhìn cậu ta, ánh mắt lạnh băng chẳng hề vơi đi, “Đừng ngồi cạnh tớ.”
“Chỗ trống thì cứ ngồi đại, tớ cũng tùy tiện chọn thôi mà.” Phó Ninh Tất chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội nói.
Kỷ Hạ không nói gì, nhưng sự từ chối trên mặt lại rõ ràng đến lạ. Hai người cứ thế giằng co, hoàn toàn quên mất Hồ Minh Thịnh ở phía sau đang nhìn hai người với ánh mắt đầy hờn dỗi.
Cuối cùng, Phó Ninh Tất chịu thua trước, “Dù sao chúng ta cũng từng là bạn cùng bàn...”
“Đi đi.”
Thái độ Kỷ Hạ rất kiên quyết, cô không muốn nuôi thêm một con chim sẻ nhỏ bên cạnh.
Phó Ninh Tất đột nhiên dứt khoát gật đầu, “Được rồi, thế tớ đổi chỗ.”
Trước sự thỏa hiệp bất ngờ của Phó Ninh Tất, Kỷ Hạ cũng có chút ngạc nhiên, nhưng cô cũng không nghĩ ngợi nhiều.
Phó Ninh Tất đứng lên quay đầu lại, thấy Hồ Minh Thịnh đang ngồi đó, cậu ta mừng rỡ nói: “Hồ Minh Thịnh, cậu cũng ở lớp này à!”
Hóa ra nãy giờ cậu ta không hề nhìn thấy mình, Hồ Minh Thịnh thiếu chút nữa hộc máu, cậu đáp bằng giọng buồn bã: “Đúng vậy.”
“Chỗ cậu vừa hay không có ai, vậy tớ ngồi đây.” Phó Ninh Tất đẩy Hồ Minh Thịnh vào trong, mình ngồi ở ngoài.
Hồ Minh Thịnh vừa dịch chuyển chỗ, vừa cảm thấy có chút uất ức. Cái này tính là gì, Kỷ Hạ không muốn ngồi với cậu ta thì cậu ta chạy đến tìm mình.
Càng nhìn càng thấy mình giống lốp xe dự phòng…
***
Sau khi Phó Ninh Tất thức thời rời đi, chỗ ngồi cạnh Kỷ Hạ chào đón một nữ sinh mới, dáng người cao khoảng 1m7, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, nhưng vừa mở miệng đã biết cô ấy là người hào sảng, phóng khoáng.
“Tớ thế mà lại được làm bạn cùng bàn với người đứng nhất toàn trường. Chuyện này nếu về nhà kể với ba mẹ, họ chắc chắn sẽ mừng chết mất.”
Kỷ Hạ cười, không đáp lời.
“Tớ tên là Hạ Du Du, nếu chúng ta đã là bạn cùng bàn, sau này có việc nặng gì thì cứ tìm tớ. Tớ cao lại khỏe nữa.” Hạ Du Du tự giới thiệu.
Tên Kỷ Hạ cũng có chữ "Hạ", vì thế cô cảm thấy có cảm tình với cô bạn này, “Tớ tên Kỷ Hạ. Nếu sau này có gì không hiểu trong học tập, cậu có thể hỏi tớ. Nhưng chúng ta chắc sẽ không phải làm việc nặng đâu.”
Hạ Du Du nhếch miệng cười: “Cũng phải.”
Hai người ghé vào nhau, vừa nói vừa cười, trông rất hòa hợp.
Phó Ninh Tất ngồi ở phía sau đã không nghĩ như vậy. Cậu ta tức giận lườm bóng lưng Kỷ Hạ, như muốn lườm thủng một lỗ.
Có bạn cùng bàn mới là liền nói nói cười cười, còn với mình thì lại lạnh nhạt. Sự khác biệt này thật sự là quá lớn. Càng nghĩ trong lòng càng khó chịu, kéo theo, Phó Ninh Tất nhìn Hạ Du Du cũng thấy khó chịu. Cậu ta bỗng cảm thấy cô nàng này thật chướng mắt.
Nói chuyện không lâu sau, chuông vào học vang lên, thầy chủ nhiệm nghiêm mặt bước vào lớp. Đây vẫn là thầy chủ nhiệm cũ của Kỷ Hạ, nên cô cảm thấy rất thân thiết.
Như thường lệ, thầy tổ chức một cuộc họp nhỏ, thầy nhìn quanh lớp, mở miệng nói: “Chỗ ngồi cứ tạm như vậy đã, ngày mai thầy sẽ sắp xếp lại, lúc đó sẽ đổi.”
Dù sao cũng phải sắp xếp lịch trực nhật, nên thầy chủ nhiệm quyết định xếp chỗ ngồi sớm một chút thì tốt hơn. “Tối nay tất cả các em ở lại cùng nhau tổng vệ sinh. Chờ ngày mai có bảng chỗ ngồi mới, sẽ sắp xếp lại lịch trực nhật.”
Lời thầy chủ nhiệm nói, mọi người đương nhiên không có ý kiến gì, nhưng việc đổi chỗ thì vẫn nửa mong chờ nửa lo lắng. Kỷ Hạ cũng vậy.
Hạ Du Du thấy cô nhíu mày, liền hỏi: “Sao thế?”
“Lại phải đổi chỗ.” Kỷ Hạ thở dài.
“Không sao đâu, dù sao chúng ta cũng làm bạn cùng bàn được một ngày rồi. Có lẽ thầy chủ nhiệm cảm thấy hai ta ngồi cùng nhau hợp, sẽ không đổi nữa đâu.” Hạ Du Du an ủi cô.
Kỷ Hạ lại thở dài, thầm nghĩ, chỉ mong là như vậy.
Tổng vệ sinh diễn ra đồng loạt. Kỷ Hạ cầm cây lau nhà lau dưới gầm bàn ghế. Cô làm việc rất nghiêm túc, đến cả góc tường cũng không tha.
Phó Ninh Tất cầm cây lau nhà, nhìn quanh một lát rồi đi đến cạnh Kỷ Hạ, bắt chuyện: “Cậu nghĩ ngày mai bạn cùng bàn của cậu sẽ là ai?”
“Dù sao cũng không hy vọng là cậu.” Kỷ Hạ lập tức trả lời.
Trong khoảnh khắc, Phó Ninh Tất có chút buồn bực, “Tớ tệ thế sao!”
“Cậu nói nhiều.” Kỷ Hạ ngẩng đầu nhìn cậu.
Nỗi buồn trong lòng Phó Ninh Tất lại tăng thêm một tầng, “Được rồi, thế tớ sẽ nói ít lại.”
Đợi một lúc lâu, cậu ta cũng không nghe Kỷ Hạ đáp lại, nên lại nói thêm: “Nhưng miệng là để ăn với để nói mà.”
Kỷ Hạ dựng cây lau nhà lên, ngồi dậy nhìn cậu: “Cậu xem, mới có mấy giây thôi, cậu đã không chịu được rồi.”
Phó Ninh Tất không phục mà hừ một tiếng: “Cái này có gì to tát. Tớ có thể cả ngày không nói một câu!”
Kỷ Hạ liếc cậu, cũng không tin lời cậu nói.
Thấy cậu đứng ở bên cạnh không động đậy, cô còn quát: “Không làm việc thì đứng sang một bên, đừng cản trở tớ lau sàn.”
“Lau sàn thì có gì mà không biết.” Như có ý muốn tranh với Kỷ Hạ, Phó Ninh Tất cầm lấy cây lau nhà và bắt đầu lau sàn.
Kỷ Hạ đứng đó nhìn. Phó Ninh Tất chỉ tốn chút thời gian đã lau cả lớp bóng loáng sạch sẽ. Cô nhướng mày, xem ra chiêu này rất có tác dụng.
Nhưng Phó Ninh Tất vẫn chưa nhận ra, còn đắc ý liếc nhìn Kỷ Hạ.
Kỷ Hạ cố nén cười, không thèm phản ứng cậu ta nữa.
***
Buổi sáng ngày hôm sau, trong giờ tự học, thầy chủ nhiệm mang theo bảng chỗ ngồi mới đến. Trên đó đã phân tổ theo chỗ ngồi. Cả lớp có 54 người, chia thành chín tổ, mỗi tổ sáu người, mỗi tổ còn có một tổ trưởng.
Việc đổi chỗ diễn ra rất nhanh. Kỷ Hạ trong lòng vẫn có chút thấp thỏm, nhưng đôi khi, bạn càng không muốn thứ gì, thứ đó lại càng tìm đến bạn.
Hạ Du Du và Hồ Minh Thịnh trở thành bạn cùng bàn, ngồi ngay phía sau cô. Còn cô, thì lại được làm bạn cùng bàn với Phó Ninh Tất.
Vẫn là vị trí ngày đầu tiên, chỉ là Phó Ninh Tất và Hạ Du Du đã đổi chỗ cho nhau. Kỷ Hạ nheo mắt, nhìn Phó Ninh Tất vui vẻ dọn sách vở, nhưng bản thân cô lại không vui nổi.
Kỷ Hạ chậm rãi lấy sách giáo khoa từ trong cặp ra, cô liếc nhìn thầy chủ nhiệm, rồi lại nhìn Phó Ninh Tất, vẫn không thể hiểu nổi vì sao họ lại ngồi cùng nhau.
“Bạn cùng bàn, chào cậu.” Phó Ninh Tất cong khóe môi, cười rất thoải mái.
Kỷ Hạ hừ khẽ một tiếng không đáp.
Phó Ninh Tất vẫn mỉm cười nói tiếp: “Để thể hiện quyết tâm, tớ quyết định hôm nay ở trường sẽ không nói một câu nào.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)