Hứa Tư Văn tự xưng “không khẩn trương”, cùng Vũ Khánh Cương gọi loạn người, ngoan ngoãn ngồi trên sofa phòng khách, nhìn anh hai Vũ gia và chị dâu Thúy Hoa ở bên ngoài cười xong mới tiến vào, đang ngồi thẳng ở đối diện.
“Được rồi được rồi, đừng ở chỗ này mắt to trừng mắt nhỏ, không mỏi à?” Chị dâu Thúy Hoa đứng dậy hỗ trợ xách đồ đạc: “Để lên giường trong phòng đi!”
Quy củ của Vũ gia, phòng khách, là nơi đãi khách, còn người trong nhà, đương nhiên là ngồi chơi ở trên giường trong phòng rồi.
Lúc này Hứa Tư Văn nhanh nhẹn lên giường đất, không cần Vũ Khánh Cương nói, đã tự mình lên, sau đó thật biết điều ngồi xếp bằng.
Anh hai Vũ gia dời một cái bàn đặt ở trước mặt, bốn người vừa vặn vuông vức, mỗi người một hướng, chị dâu Thúy Hoa bưng mâm đựng trái cây hạt dưa đậu phộng tới, pha một bình trà, mỗi người một cái cốc châm nước trà.
“Để em! Để em!” Hứa Tư Văn nhanh chóng đoạt lấy ấm trà trong tay chị dâu Thúy Hoa, kề vào cốc châm nước trà.
Đến bây giờ, Hứa Tư Văn còn cảm thấy trên mặt mình nóng đến hoảng loạn, vì cứu vãn hình tượng, nghĩ lúc châm trà cung kính một chút, Hứa Tư Văn biết trà đạo, tuy rằng ngày thường chỉ phục vụ cho các trưởng bối của mình, có điều anh hai Vũ gia và chị dâu Thúy Hoa không phải cũng là trưởng bối của mình sao.
Bất đắc dĩ, sau khi Hứa Tư Văn nhấc ấm trà lên mới phát hiện, ấm trà dùng trong trà đạo đều là tử sa sứ trắng vân vân chú trọng hình thức, nhưng ấm trà trong tay y, chỉ có bốn chữ có thể dùng để hình dung: Ngốc nghếch thô kệch!
Có phải là y nên nói chút gì đó không?
Này không thể tới cái phượng hoàng tam điểm đầu* gì đó, cũng không biểu đạt được ý tứ gì, đây không phải là lãng phí cơ hội sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

