Hai người ở trong căn biệt thự này mấy ngày, mỗi ngày ông chủ Vũ đều bận rộn như một chú ong thợ, cuối cùng Hứa Tư Văn có một loại khái niệm “kỳ thực Vũ Khánh Cương cũng rất bận”, trước đây lúc ở Đông Bắc, Vũ Khánh Cương luôn vây quanh y, bằng không Hứa Tư Văn cũng không thể xem hắn là tài xế.
Tuy rằng hai người ở cùng một chỗ, nhưng mà mỗi người đều có cuộc sống của chính mình, trên phương diện làm ăn của Vũ Khánh Cương, hắn càu nhàu với Hứa Tư Văn rất kỹ càng tỉ mỉ, nhưng Hứa Tư Văn nghe mà đầu óc mơ hồ, không hiểu tại sao rõ ràng là hạng mục kiếm tiền mà lại từ chối hợp tác…
Hứa Tư Văn cũng có đi có lại, cũng để Vũ Khánh Cương tìm hiểu một chút về công việc của mình, đáng thương Vũ Khánh Cương ngay cả chữ cái tiếng Anh còn chưa biết hết nữa, nhìn thế nào cũng không hiểu mấy cái ngôn ngữ chương trình máy tính đó.
Thuận tiện ánh mắt nhìn Hứa Tư Văn cũng nóng bỏng hơn mấy phần.
“Tư Văn? Nhanh xuống đây! Thử quần áo!” Ông chủ Vũ ở dưới lầu, đứng trong một đống móc treo quần áo, kéo cổ họng gọi.
“Sao lại nhiều quần áo như vậy?” Sau khi Hứa Tư Văn xuống tới, liền thấy vài thiết kế sư trang phục phục sức, mang theo một đống lớn đồ vật ở phòng khách chờ y.
“Phải về nhà nên quần áo này kia, không nhiều không được!” Vũ Khánh Cương mặc áo trong quần trong, kéo một bộ quần áo qua ướm lên người: “Em xem cái này thế nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)