Vũ Khánh Cương muốn đến Hứa gia, thật sự không phải là nói qua loa cho xong, khi một chiếc xe tải kéo thùng đựng hàng đến biệt thự, Hứa Tư Văn đã có chút chết lặng.
“Đây là cái gì?” Hứa Tư Văn cầm lấy túi hồ sơ Vũ Khánh Cương xách trong tay, mở ra xem hai trang liền không xem nổi nữa: “Anh xem xem cái này là thứ gì vậy hả? Nếu ba em biết anh điều tra ông như thế, ông cầm gậy đập cho anh bán thân bất toại là còn nhẹ đó.”
Ngay cả khi còn bé ông có từng tiểu trên giường hay không, trừ bà nội ra thì còn từng bú sữa của ai, lên nhà trẻ có từng vén váy bé gái hay không và vân vân đều muốn điều tra, đây là muốn làm gì? Bọn họ đây không phải là về nhà, thuần túy là tìm đánh đi?
“Cái này đều hữu dụng!” Vũ Khánh Cương đoạt lấy túi hồ sơ sắp xếp gọn gàng: “Sau khi gặp mặt không phải sẽ tán gẫu với ông ấy sao? Tìm một đề tài mà lão nhân gia người cảm thấy hứng thú không đúng sao? Nói nói không phải liền thân thiết sao? Cũng không thể là ông ấy đứng anh ngồi, ông ấy nghe anh nói đi? Vậy thành ra cái gì?”
“Lời này sao lại nghe không được tự nhiên như thế nhỉ?” Hứa Tư Văn lập tức phản ứng lại: “Anh mới đứng nghe dạy bảo đó!”
“Nếu như ba vợ muốn dạy dỗ vậy thì được.” Vũ Khánh Cương hưng phấn cầm qua một cái hộp gỗ đàn điêu khắc mở nắp ra đưa tới trước mặt Hứa Tư Văn: “Cái này là gì?”
“Thao Đoan Hi Rừng!”
“Sảo Đoản Tây Thành (hai câu có phát âm gần giống nhau, anh Vũ nghe nhầm)? Là cái gì”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


