Ông chủ Vũ nhìn biểu tình nhỏ của Hứa Tư Văn, lập tức thẹn quá thành giận: “Không cho ngắt lời, chỗ này đang nói tới thời khắc mấu chốt đó.”
Hứa Tư Văn buồn cười gật đầu, ý bảo hắn tiếp tục.
“Thân vương?” Hứa Tư Văn nghe cũng có chút khuynh hướng xù lông.
“Dù sao thì cũng là thân vương, tên kia có tên quá dài, không sao nhớ được, dù sao thì cũng là một hơi tuyệt đối không đọc hết là được.”
Hứa Tư Văn: “…!”
Tâm người này có bao lớn, mới có thể lúc nhìn thấy Thân vương điện hạ, ngay cả người ta là thân vương gì cũng không làm rõ hả?
Đồng thời trong lòng lại cảm thấy ngọt, bởi vì vào lúc ấy nhất định là trong lòng ông chủ Vũ nghĩ đến y.
“Thân vương điện hạ…, ông anh à, em phải nói gì đây?” Vị quan lớn nhất Vũ Khánh Cương từng gặp cũng chính là đại tướng quân biên phòng đóng giữ một phương cùng một châu như vậy, còn trên nữa thì hắn chỉ từng thấy trên ti vi, người thật thì chưa từng gặp, đặc biệt là hiện tại thân vương sống này lại cách bản thân gần như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

