Lúc Hứa Tư Văn mơ mơ màng màng tỉnh lại, phát hiện trên giường chỉ còn dư lại một mình y, trên người rất nhẹ nhàng khoan khoái, mở mắt ra nửa ngày mới giật giật đầu ngón tay.
Từ từ đứng dậy, phát hiện thân thể không khó chịu như trong tưởng tượng, vết tích xanh xanh tím tím trên người, làm y nhớ lại đêm qua mình phóng túng, chỉ là thần trí bị rượu đầu độc, sao lại không cân nhắc hậu quả chứ?
Nhìn thấy chỉ có mình mình tỉnh lại trên giường, y còn có cái gì không hiểu đâu?
Lúc ra cửa, nhân viên phục vụ trong khách sạn chào hỏi y, y cũng chỉ gật đầu hỏi thăm, cũng không nói lời nào, bởi vì y biết, nói chuyện sẽ lộ ra cổ họng y rất khàn.
Ngồi ở trên xe taxi, đưa cho tài xế một tờ ghi chép, phía trên chỉ có ba chữ: đến sân bay.
Hứa Tư Văn quyết định lập tức bay một mình rời đi.
Tài xế thoáng kỳ quái nhìn nhìn Hứa Tư Văn, thế nhưng không dám nói gì, thời buổi này người thế nào cũng có, e rằng vị này chính là người câm điếc?
Tài xế nghĩ tới đây, liền có chút mềm lòng, người ra cũng là người yếu ớt đáng thương, cho nên tài xế lái xe nhanh nhưng cũng rất vững vàng.
Cũng không biết sau khi y rời đi, cái người kia có thể nhớ tới y hay không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


