Ông chủ Vũ đại phát thần uy, sau khi đều đã đẩy người đi, mình thì ngồi ở chủ vị cùng Hứa Tư Văn hai người kề sát, đắc ý nhìn một đám người làm thuê giá cao ai ai kêu to: “Còn dám ở trước mặt tui gây chuyện nữa thử xem? Chuyện nhỏ, không thu thập được mấy người à!”
Hứa Tư Văn dở khóc dở cười kéo kéo ông chủ Vũ: “Anh động thủ có biết nặng nhẹ không? Làm bị thương người ta thì làm sao bây giờ? Bọn họ cũng là quen đùa giỡn thôi.”
Sức lực của ông chủ Vũ thoạt nhìn liền rất lớn, người cũng đạp bay có thể không lớn à? Hứa Tư Văn cảm thấy chuyện này có quan hệ với mình, làm sao cũng không thể không nói hai câu khuyên nhủ.
“Bọn họ đơn thuần là không có chuyện gì muốn ăn đòn thôi.” Ông chủ Vũ không cảm thấy mình đánh lầm người cũng không cảm thấy mình hạ thủ độc ác, ai bảo chính bọn họ tự tìm ngược chứ.
“Đúng đúng! Là chúng tôi sai rồi!” Ngụy Diên bất luận đúng sai trước tiên nhận lỗi, chậm rãi cọ qua, cười hì hì tiếp lời với Hứa Tư Văn: “Cái kia, cậu là ở nhà ông chủ qua năm mới đi? Ăn no không? Cơm nhà ông chủ ăn ngon đúng không?”
Hứa Tư Văn thử nhe răng gật đầu, cũng không biết phải nói với Ngụy Diên thế nào, một người bình thường nhìn cũng rất bình thường, sao đến lúc này lại cảm thấy thiếu mất sợi dây như thế chứ?
“Phí lời!” Ông chủ Vũ bĩu môi: “Cậu cho rằng gia súc nhà tui giống như của mấy người à, ăn xà lách chấm tương ngọt, chính là ăn tết? Cái thứ gì đâu chứ!”
Vẻ mặt Hứa Tư Văn không rõ, lời này là sao?
“Tôi còn biết bánh mì loại lớn, bánh cao lương nữa!” Ngụy Diên bắt đầu khoe khoang, hồi đó hắn vừa trở về cái gì cũng không biết, không ít lần bị ông chủ cười nhạo là quỷ Tây Dương, vô cùng tức giận, lần này tìm về được thể diện.
“Không tồi không tồi!” Ông chủ Vũ gật đầu, nói với Hứa Tư Văn: “Thằng nhóc này thế mà có chút hình người.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


