Buổi chiều cơm nước xong, Hứa Tư Văn nhận được một đôi tất màu đỏ rực rỡ, trên ống tất thêu hoa văn cát tường như ý màu vàng, mặt dưới tất lại thêu một bé con giản dị, bên cạnh còn thêu mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: giẫm tiểu nhân.
Hứa Tư Văn ngơ ngác hỏi: “Chị dâu? Đây là cho em?”
“Đúng!” Chị dâu Thúy Hoa cầm một tá tất đỏ như vậy trong tay: “Mỗi người một đôi, tối hôm nay không cho cởi ra, mang ăn tết, sang năm vận may đến giẫm tiểu nhân.”
Hứa Tư Văn: “…!”
Thật mê tín!
Tuy nhiên thật thích!
Hứa Tư Văn vui sướng hài lòng đổi tất, cảm giác mê tín rất tốt, giẫm tiểu nhân không tệ… Coi như mình đạp dưới chân chính là cái người mình ghét nhất kia là được.
“Cái cào ôm tiền!” Móng heo cắt thành khối nhỏ trước, hầm xong sau đó đặt trong mâm bưng lên.
Món ăn hô ra từ trong phòng bếp, theo thứ tự là “ghi tên bảng vàng” cùng “sơn trân phi long”, Vương Đại Lực đi bưng thức ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


