“Có chí khí!” Cũng không biết câu nào của Vũ Nguyên Cát chạm đến thần kinh nhạy cảm của Hứa Tư Văn, Hứa Tư Văn cũng rất tán thành ý nghĩ này của Vũ Nguyên Cát: “Người khác càng xem thường chúng ta, chúng ta lại càng phải chí khí, ở nơi nào té ngã liền bò lên ở nơi đó.”
“Cái gì chí khí chứ!” Ông chủ Vũ ở một bên bĩu môi: “Nó chính là không phục bị người ta lừa gạt, nhất định phải làm một luật sư, nói sau này lại có thêm người nào dám khó dễ với nhà bọn tui, nó liền ở trên tòa án sống chết đấu với người ta đến cùng.”
Người nhà họ Vũ đều thù rất dai, hơn nữa còn thuộc về loại tính tình không trả thù lại thì sẽ ăn không ngon ngủ không yên, nhà bọn họ là thuần phác không chơi tâm nhãn, nhưng cũng không phải kẻ ngu tùy tiện để người ta bắt nạt lại không đánh trả.
“Con chỉ là cảm thấy, người nhà mình, phải có một người có thể dùng được, không thì sẽ luôn bị người ta coi thường rất không tốt.” Vũ Nguyên Cát ngượng ngùng cười giải thích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


