Sau khi Hứa Tư Văn đội gối hai lần, giọng của Trương Thúy Hoa ở bên ngoài vang lên: “Đi ra ăn mì nè!”
Vốn là trống trải, âm thanh lớn một chút cũng có tiếng vọng lại, nếu là kêu lớn, vậy ngay cả xà nhà sợ rằng cũng phải run rẩy ba cái.
“Ăn cơm ăn cơm thôi!” Ông chủ Vũ phản ứng nhanh nhất, bởi vì lúc này Hứa Tư Văn đang cố gắng muốn giơ gối lên đội trên đầu, ai bảo bọn họ chơi tiến lên thua ông hai và ông ba một bậc chứ, ông chủ Vũ đang sốt ruột nghĩ biện pháp muốn giúp kỹ thuật viên Hứa một phen, dù sao thì cái cổ nhỏ nhắn kia của kỹ thuật viên Hứa nhìn cũng không giống như là có thể mang quá nhiều vật nặng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)