Hứa Tư Văn không hiểu có ý gì, có điều bây giờ y không có thời gian cân nhắc vấn đề này, y ngồi ở trong xe, nhìn tài xế Vũ lái xe, chỉ là trên đường này vốn phải là ngựa xe như nước bế tắc cực kỳ mới đúng, thế nhưng tài xế Vũ lại lái xe đến một con đường ít người gần như không thấy được xe.
“Đây là đường đi đâu vậy? Sao trên đường không có ai hết?” Hứa Tư Văn cũng không phải sợ tài xế Vũ làm chuyện xấu, chỉ là đơn thuần hiếu kỳ.
“Đường này dẫn tới một chỗ, chỗ kia ít người, người đến cũng ít, không có ai rất bình thường, đừng sợ! Tui sẽ không đem cậu đi bán là được rồi.” Tài xế Vũ còn đùa giỡn với kỹ thuật viên Hứa nữa.
“Cút đi!” Tâm tư Hứa Tư Văn không trong sáng, bán gì đó, thật sự không thích bị người ta nói như vậy, có điều y cũng biết tài xế Vũ không phải ý đó.
“Ha ha ha!” Tài xế Vũ cũng không thèm để ý, trái lại tiếp tục ba hoa với kỹ thuật viên Hứa: “Cậu như vầy cũng lừa bán không được bao nhiêu tiền, trái lại còn phải thông cảm cho người mua cậu, đón về một chủ nhân khó phục vụ như vậy, còn không phải đặt trên bàn thờ mà cung phụng à? Một ngày ba nén nhang cũng là ít đó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)