“Ông chủ, xin lỗi, chúng tôi sơ sót.” Mấy đại lão gia đều rất xấu hổ, cảm thấy thật có lỗi với tiền lương và tiền thưởng mà ông chủ trả cho, với cả đãi ngộ phúc lợi tốt như vậy nữa.
“Đừng! May mà các anh không bắt được người, nếu bắt được tôi mới khóc đây!” Hứa Tư Văn từ hình thức cuộn thịt gà bò ra ngoài, bên trong mặc áo ngủ bên ngoài bọc áo ngủ, duỗi chân đá đá một cái bánh chưng hình người trong đó, ngáp một cái: “Cương tử anh xem rồi làm đi, em lên đây, ngủ một hồi, lúc này trời còn chưa sáng nữa, mấy người nói xem sao mấy người không thành thật ngủ cứ nhất định phải đi ra làm trộm chứ…”
Hứa Tư Văn chủ động tự mình rời đi, kỳ thực chính là ra ngoài lánh đi, bởi vì y nhìn thấy mặt ông chủ Vũ kéo kéo còn dài hơn mặt ngựa, đen như mực nước, không tránh đi y sợ sau khi ông chủ Vũ bạo phát thì mặt mũi quá thảm, y không đành lòng nhìn thẳng!
Lúc trở lại phòng ngủ, phát hiện cửa sổ lại bị người ta đóng vòng bảo hộ lên!
Mặt Hứa Tư Văn đen lại.
Bạn từng gặp cửa sổ biệt thự cũng mang vòng bảo hộ chưa?
Thật không hổ là người của ông chủ Vũ, đều là cực phẩm!
Không biết dưới lầu làm sao, Hứa Tư Văn vừa muốn nằm lên giường ngủ một giấc, dưới lầu liền truyền đến tiếng kêu thảm thiết!
Hứa Tư Văn nhịn một chút, nhịn không được!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

