Người nhà họ Hứa vốn tưởng rằng Hứa Tư Văn sẽ chịu ảnh hưởng, chờ sau khi bọn họ nhìn thấy Hứa Tư Văn, liền cảm thấy mình lo xa rồi.
“Mẹ, đây là sói mà Cương tử săn được!”
“Ba, đây là sói mà Cương tử tự mình bắt được đó!”
“Anh hai, lúc đó em đứng ngay ở trên cây!”
“Chị dâu, là em tận mắt nhìn anh ấy săn đó!”
Hứa Tư Văn mỹ mãn mang thịt sói đi khoe khoang với người trong nhà một lần lại một lần, không chút nào cảm nhận được nguy hiểm lúc đó cùng với động tác ngốc nghếch của y, còn xem thành chuyện cười mà kể cho người trong nhà nghe!
Hứa Gia Văn rất đồng tình vỗ vỗ bả vai ông chủ Vũ, dính vô thằng em út nhà hắn, cũng không biết là ông chủ Vũ may mắn? Hay là Hứa Tư Văn may mắn.
“Đúng rồi Cương tử, tết Trung thu hai đứa ở bên này hả?” Mẹ Hứa nghe xong “công tích vĩ đại” của Hứa Tư Văn và Vũ Khánh Cương, xác thực lo lắng sợ hãi một lần, sau đó lúc ăn được thịt sói, ngược lại cũng hung hăng nhai mấy cái, tốt xấu báo thù cho bọn nhỏ.
Sau đó mới nhớ tới chính sự.
“Cái này còn thật sự chưa thương lượng với người nhà nữa.” Ông chủ Vũ hiếm thấy lộ ra gương mặt xoắn xuýt ở trước mặt người nhà họ Hứa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
