Lo lắng của Hứa Tư Văn không phải bắn tên không đích, nhiều năm như vậy y từng gặp loài sói này ở trong vườn thú, từng thấy trên ti vi, từng gặp trên tranh vẽ, cũng từng nhìn trên nhãn hiệu, nhưng mà không có gặp được trước mặt, ở trong cuộc sống hiện thực, trong vùng hoang dã!
Nếu không tại sao nói là hai người như một chứ, nhìn độ ăn ý này.
Ông chủ Vũ dùng một tay buộc dây thừng ở bên hông, một tay cầm súng săn không để xuống, lúc này không thể không cảnh giác chút!
Trên eo ông chủ Vũ buộc một sợi dây thừng, kỹ thuật viên Hứa quấn mình vào trên cây, dây thừng dư thừa trong tay cũng quấn lên cây, quấn chung với dây của mình, hai tay khẩn trương kéo sợi dây trên eo ông chủ Vũ, một khi chuyện không tốt, chết cũng phải kéo Vũ Khánh Cương lên!
Kỳ thực lúc đó kỹ thuật viên Hứa quá khẩn trương, ông chủ Vũ cũng là quan tâm sẽ bị loạn, trước đây cũng không phải chưa từng săn sói, lúc này làm chi cần sốt sắng như vậy? Còn không phải là bởi vì vợ ở bên cạnh sao? Nếu chỉ một mình hắn, còn ước gì gặp phải sói đây, một súng bắn chết, được ăn thịt sói.
Sói tới rồi!
Con sói này cũng xui xẻo, trước đây đều hoạt động trong núi sâu, không gặp được mấy người, ngày hôm nay thật vất vả muốn đi ra ngoài, liền gặp một nhóm hái nấm, mi nói mi hái nấm thì hái đi, còn mang theo súng săn, vừa thấy mặt còn chưa đợi nó nhe răng, người bên kia đã nhếch miệng trước rồi!
Một súng liền bắn lại đây, nhưng con sói đơn độc tản bộ trong rừng cây há có thể là hiền lành?
Đây là một con sói già, là sói đầu đàn của một bầy sói trong núi, sau đó bị con sói đực khác khiêu chiến đánh bại, sau khi bị thua sói già liền rời khỏi bầy sói, bắt đầu cuộc sống tuổi già một mình.
Người già cũng thành tinh, huống chi là sói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



