“Hiện tại rất nhiều người đều biết Chu Quân vô lễ với cậu, Cao lão tiên sinh cũng công khai biểu thị muốn truy cứu tới cùng, Chu gia tuy rằng không phải hào môn thế gia gì, nhưng người nhà họ Chu luôn chỉ phát triển ở quân ngũ, cũng không có làm chuyện thương thiên hại lý gì, còn Chu Quân, chỉ có thể một nửa gien kia của nó không tốt, bất kể là cậu hay là người bất bình giùm cậu, tôi chỉ hi vọng các cậu trả thù người nên trả thù, xin đừng nên liên lụy người khác.”
“Ồ, có thể.” Hứa Tư Văn suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là nhịn không được, có chút vô tội nhìn Chu Thiên tướng quân: “Kỳ thực ngài không nói, tôi cũng sẽ không giận chó đánh mèo và vân vân, oan có đầu nợ có chủ.”
“Đúng!” Chu Thiên tướng quân vỗ đùi: “Chính là câu nói này!”
Hứa Tư Văn: “…!”
“Từ nhỏ cùng em trai tôi sống nương tựa lẫn nhau lớn lên, con người nó nhẹ dạ lỗ tai cũng mềm, bị người ta nói mấy câu liền cảm động muốn chết muốn sống, dưới cái nhìn của tôi thuần túy là cái thứ không bệnh mà rên, nó cố tình lại muốn chết muốn sống yêu thích, ai, nhà nhà đều có nỗi khó xử riêng mà!”
“Cái này, tôi có thể hiểu được.”
Chu Thiên tướng quân không thể ở quá lâu, nửa giờ đã là cực hạn, đứng dậy cáo từ Hứa Tư Văn, đem lời mới vừa rồi nhấn mạnh lại một lần.
“Biết rồi biết rồi, Chu Thiên tướng quân yên tâm, Hứa mỗ tuy rằng không phải nhà cao cửa rộng gì, nhưng cũng là phần tử trí thức cao cấp, sẽ không giận chó đánh mèo.” Hứa Tư Văn dở khóc dở cười lại một lần nữa biểu thị rõ ràng thái độ của mình, tuyệt đối sẽ không làm cái việc giận chó đánh mèo kia.
Trước khi Chu Thiên mở cửa, hít sâu nửa ngày, mới nhắc với Hứa Tư Văn một câu: “Ngài rõ ràng lí lẽ, vị lão sư của ngài, chỉ mong cũng là ý này.”
Hứa Tư Văn: “…!”
“Ngài sẽ không quên đi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)