Vũ Khánh Cương giằng co một quãng thời gian, cũng không thể làm rõ bí mật của vợ, cơ mà theo hắn quan sát, dường như vợ không có ý tứ vươn mình nhỉ?
Ngày nào đó liền kéo lấy Ngụy Diên oán giận một trận.
Còn mình thì trước tiên xám xịt chạy mất.
Hứa Tư Văn nhìn Vũ Khánh Cương nhảy nhót gây sức ép linh tinh, hắn càng gây sức ép thì y càng cao hứng, Vũ Khánh Cương càng quan tâm y, mới có thể càng lưu ý nhất cử nhất động của y.
Ngụy Diên chỉ đến Lan châu xem tình hình công tác một chút, sau đó trở về Đông Bắc, công việc của Phùng Tấn Thần bắt đầu tới phần kết, bởi vì đã là mùa thu.
Mọi người bắt đầu bận túi bụi, bởi vì các nơi đã tiến vào thu hoạch vụ thu.
Hứa Tư Văn quyên tặng cho Hứa gia tập đã hoàn công, y và Vũ Khánh Cương trở lại xem rồi, rất tốt rất không tồi, Hứa Gia Văn hưng phấn nhìn vườn trường cấp hai đã xây dựng hoàn thành, bộ dạng cảm khái vạn ngàn: “Hồi trước lúc anh đi học ở đây, ăn không ngon ngủ cũng không tiện, hiện tại đều đã qua, sau này bọn nhỏ không cần phải tiếp tục gian khổ giống như bọn anh.”
Vũ Khánh Cương thì mắt ngóng mắt ngó nhìn ngôi trường trước mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


