Vũ Khánh Cương là thật sự cao hứng, mấy ngày qua hắn sốt ruột muốn chết muốn sống, có thể coi như là mây tan thấy trăng sáng.
Hắn uống rượu Hứa Tư Văn cũng không ngăn, nhiều nhất là gắp cho hắn thêm hai đũa đồ ăn giải rượu bảo vệ gan, Hứa Tư Văn thì vẫn là rượu trái cây, không ai dám tìm y cụng rượu, bởi vì ông chủ Vũ không cho.
“Trận này làm tui uất ức muốn hỏng!” Vũ Khánh Cương đỏ vành mắt bưng ly rượu lên kể khổ: “Thiệt thòi cho vợ tui là người rõ ràng lí lẽ, nếu đổi thành người khác thì cũng phải hoài nghi rồi!”
“Còn không phải sao! Như nhà tui kìa, luôn điều tra điện thoại tui, chỉ lo tui có người bên ngoài, ông nói coi lấy cái đức hạnh của tui, lại là một nửa lão già, ai để ý tui chứ?” Một ông kế toán cũng xuất thân từ làng Hổ, đặc biệt lý giải tâm tình ông chủ Vũ.
“Người ta coi trọng là tiền của ông, so với tiền, thì ông chẳng coi là gì cả, căn bản cũng không phải là vấn đề!” Thế mà còn có người ở bên cạnh trêu ghẹo.
“Lăn đi!” Ông kế toán tức chết rồi, há mồm liền mắng cái người mới chêm lời vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)