Tình thế rõ ràng như vậy, Vũ Khánh Cương làm sao sẽ không hiểu?
Vũ Khánh Cương tròng mắt đều ngâm trong tức giận liền muốn động thủ, Hứa Tư Văn nhanh hơn hắn một bước, bàn tay lau một cái qua mắt Vũ Khánh Cương, sau đó ôm thật chặt Vũ đại lão hổ đang nổi giận!
“Em không sao.” Lúc ôm chặt Vũ Khánh Cương, Hứa Tư Văn liền dán vào bên tai Vũ Khánh Cương nhẹ nhàng nỉ non một câu.
Thân thể Vũ Khánh Cương cứng đờ.
Trong ánh mắt của y mang theo ẩn nhẫn thống khổ và mâu thuẫn, mở miệng khuyên bảo: “Chúng ta đi thôi, bọn họ muốn cái gì, chúng ta liền cho cái đó, trừ anh ra.”
Vũ Khánh Cương cúi đầu nhìn Hứa Tư Văn, Hứa Tư Văn đưa tay ra không cho hắn nhìn mình, tựa đầu đặt ở trên ngực Vũ Khánh Cương.
Vũ Khánh Cương biểu tình dữ tợn, gắt gao cắn chặt khớp hàm, cuối cùng lại bi ai chảy ra nước mắt!
A!
Nước mắt!
Nam nhi không dễ rơi lệ, chỉ vì chưa tới chỗ thương tâm thôi!
Là dạng tình huống gì, khiến một nam nhi bi phẫn mà rơi lệ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



