“Ông chủ, ngài nghĩ nhiều quá rồi.” Phùng Tấn Thần không dấu vết tách ra khoảng cách với Vũ Khánh Cương, chính ông chủ không cảm thấy thế nào, nhưng vai hắn không chịu nổi đòn nghiêm trọng.
“Tui nghĩ rồi, sau này xe làm ra, phân đẳng cấp, chúng ta tự mình dùng, đều làm rắn chắc, chống đụng như xe tui vậy! Loại hai thì liền làm thành đạn cũng bắn không qua; loại ba hả, lắp cái kính chống đạn, làm cái bánh xe cứng rắn…” Ông chủ Vũ ngẩng mặt nằm ở trên giường bệnh mặc sức tưởng tượng.
Phùng Tấn Thần ở một bên cầm cái bút ghi âm vừa ghi âm lại, vừa ở trên giấy xoạt xoạt xoạt không biết đang viết những thứ gì.
Nếu người không biết chuyện tiến vào, nhìn một cái, còn thật sự giống như bộ dạng đang làm việc.
Có lẽ là bị bất ngờ liên tiếp dọa sợ, hiện tại Hứa Tư Văn cũng không dám để Vũ Khánh Cương ở một mình, Phùng Tấn Thần cũng gần như vậy, bị dọa hai lần hắn đã thành chim sợ cành cong, ăn ý cùng với Hứa Tư Văn thay phiên trông coi Vũ Khánh Cương, ngoài cửa bốn bảo an thay phiên bảo vệ, chỗ cửa thang máy và lối đi an toàn cũng an bài người, chắn lại một số người, đến thăm bệnh, muốn phỏng vấn, tới cửa làm thuyết khách, cái gì cũng có.
Hứa Tư Văn thay một bộ quần áo, lại cầm hai cái cho Vũ Khánh Cương tắm rửa, xếp thức ăn xong liền lái xe về phía bệnh viện.
Đến bãi đậu xe bệnh viện dừng xe lại, cầm đồ xuống đi về phía cửa phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú của bệnh viện, bên trong có một nam thanh niên nghênh diện chạy tới: “Anh Tư Văn, trước tiên anh từ bên kia đi vào đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)