Chụp còng tay lên, mang đi!
Quần chúng vây xem, sợ ngây người!
Hô bạn gọi bè, có tin tức lớn!
Hứa Tư Văn không quan tâm phát triển sau đó, y cảm thấy thuận khí, liền trở về trông Vũ Khánh Cương, hiện tại cho dù thiên tiên đứng ở đằng kia, y cũng sẽ không làm lỡ thời gian, cái gì cũng không quan trọng bằng việc bảo vệ Vũ Khánh Cương.
Y vừa đẩy cửa ra, phát hiện bên trong có khách.
“Sao không nói với anh là Cương tử xảy ra chuyện hả?” Bộ dạng Trương Lam Hà thoạt nhìn phong trần mệt mỏi, sắc mặt cũng không quá tốt, hơn nữa có chút ý tức giận mơ hồ.
“Sao anh lại tới đây?” Hứa Tư Văn thuận tay đóng cửa, nhìn nhìn Bách Lý Hãn Mạc sau lưng Trương Lam Hà, không nhìn ra gì trên cái mặt than kia.
“Anh đều biết rồi, em không cần giấu anh.” Lần đầu tiên Trương Lam Hà lộ ra biểu tình cười khổ ở trước mặt người ngoài, Bách Lý Hãn Mạc đột nhiên ra tay, nắm chặt tay hắn, thế nhưng vẫn không nói chuyện, nhưng trong mắt mang theo quan tâm, không thể nhận lầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
