Hứa Tư Văn trực tiếp lái xe trở về công ty, dù sao thì trong phòng nghỉ ngơi của công ty thiết bị gì cũng có, nhà bếp đều là đồ làm bếp được làm riêng.
“Ông chủ bình an, vạn sự đại cát!” thành khẩu hiệu trong công ty, hô chừng mấy ngày, mãi đến khi Vũ Khánh Cương khỏi hẳn trở về.
Hứa Tư Văn mang theo đồ muốn lên lầu, Trương Triêu Dương gặp, liền giúp y đẩy đồ, nhìn nguyên liệu nấu ăn đầy xe, Trương Triêu Dương đẩy đẩy kính mắt: “Anh Tư Văn, anh đây là sao vậy?”
“Làm đồ ăn cho Cương tử, trong bệnh viện không tốt, dinh dưỡng thì có, nhưng vị lại mất, vẫn là nhà mình làm thích hợp hơn.” Hứa Tư Văn nói đặc biệt chân thành, bất kể là ai nghe cũng có thể cảm giác được tình cảm sâu sắc của y đối với Vũ Khánh Cương.
“Ông chủ với ông chủ tình cảm thật tốt!”
“Tương lai tôi cũng phải tìm người như vậy!”
Người khác nghe đều ước ao đố kị, ngóng trông không thôi.
Trương Triêu Dương không hé răng, sau khi đưa Hứa Tư Văn trở về, chính mình cũng bận bịu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)