Vì phía nam tiến vào giữa hè, nhiệt độ bên ngoài cao tới gần bốn mươi độ, nhiệt độ bình quân ba mươi ba, ba mươi bốn độ, ông chủ Vũ liền ủ ủ rũ rũ giống hệt như cây mạ thiếu nước.
“Chúng ta về Đông Bắc đi? Ở đó anh có thể thoải mái chút.” Hứa Tư Văn nhìn Vũ đại lão hổ thành Vũ đại lão miêu, trong lòng rất thương tiếc, mấy ngày nay hắn đều không có tinh thần, nhiệt độ cao ở bên ngoài đối với y mà nói có thể là thói quen, nhưng đối với Vũ Khánh Cương mà nói thì giống như đem hắn gác trên lò lửa mà nướng vậy, không khác biệt gì.
“Bên này em có thể buông tay ra sao?” Nếu về Đông Bắc với vợ thì đương nhiên là được rồi! Nhưng không phải bên chỗ vợ đang không có người sao?
“Anh vừa về em liền đi hả?” Trương Lam Hà còn muốn cầm đuốc dạ đàm với Hứa Tư Văn đến bình minh, khoe khoang một phen tình sử của mình, kết quả hắn mới vừa trở lại công ty nhìn thấy Hứa Tư Văn, câu nói đầu tiên là bọn họ muốn lên máy bay về Đông Bắc.
“Ừm, Cương tử ngại nơi này nhiệt độ quá cao, anh ấy có chút không chịu được, về Đông Bắc nghỉ hè, qua khoảng thời gian này lại trở về.” Hứa Tư Văn mang theo rương hành lý nhỏ liền đi ra ngoài, lúc đi ngang qua Trương Lam Hà, vươn tay vỗ vỗ vai hắn: “Chúc mừng anh học trưởng.”
Y nhìn ra được, hai người này, cuối cùng cũng thành rồi.
“Ừm! Vậy em đi đi, ở nhà có anh trông.” Trương Lam Hà đột nhiên có chút cảm tính mà chua chua mũi, hai người bọn họ, cùng một chỗ giúp đỡ lẫn nhau lâu như vậy, rốt cuộc nổi bật hơn mọi người, Tư Văn báo thù, hắn cũng sự nghiệp thành công, chủ yếu nhất là, hai người bọn họ đều tìm được nửa kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)