Hai nhà lên quan tòa, dùng tốc độ nhanh nhất, vẻn vẹn hai ngày, liền có kết quả, Triệu Thục Đình thua, bồi thường cho phòng thiết kế một khoản phí tổn thất, lại là một khoản tiền.
Triệu Thục Đình ở trên mạng có thể coi là nổi danh.
Bị người ta lấy cái biệt hiệu: Sơn pháo tiểu thư.
Bởi vì thiết kế sư Kim của phòng thiết kế phát một đoạn văn ở trên mạng, Triệu đại tiểu thư Triệu Thục Đình rõ ràng là một quý nữ nhà giàu, nhưng tính khí lại ngạo mạn mà nóng nảy, một thiên kim tiểu thư đang thật tốt, nhất định phải bảo bọn họ làm thành sơn nữ, tạo hình vừa ra, hoàn toàn là dáng vẻ nhà quê.
Vì vậy, cái ngoại hiệu này trải qua thảo luận của vô số dân trên mạng, liền mới mẻ ra lò đặt ở trên đầu Triệu Thục Đình, làm cho cô ta dù có muốn hái xuống, cũng hái không xuống được.
Đối với việc người ở bộ kỹ thuật vừa thấy hắn liền cười, kỳ thực Vũ Khánh Cương rất tò mò, nhưng mà vợ không giải thích với hắn, hắn cũng liền không hỏi, dù sao thì cười cười cũng không chết người được, hắn cũng biết được sai lầm của mình rồi, trước tiên vẫn là dỗ vợ cho tốt quan trọng hơn.
“Vợ ơi vợ ơi!” Vũ Khánh Cương ôm Hứa Tư Văn không buông tay, cao hứng cũng không biết phải nói lời gì cho tốt.
“Làm gì? Làm gì vậy?” Hứa Tư Văn giãy dụa, nhưng giãy dụa không lại Vũ đại lão hổ, bị ôm chặt vào trong ngực dùng sức bẹp vài ngụm.
“Vợ à, em ghen đi? Sau này anh sẽ chú ý. Nhất định chú ý!” Vũ Khánh Cương vừa nghĩ tới việc vợ buồn bực ăn giấm chua không lên tiếng, còn trả thù trở lại, ôi này! Cảm xúc thật khỏi phải nói rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
