Sau khi ở cùng Hứa Tư Văn, Vũ Khánh Cương bất đắc dĩ phát hiện, kỳ thực vợ hắn thật sự không hoàn mỹ như trước đây hắn tưởng tượng.
“Ừ!” Hứa Tư Văn lại vui vẻ đáp ứng.
Vũ Khánh Cương nhịn một chút, nhịn không được, quay đầu lại liền bẹp một cái trên mặt vợ: “Vợ à sao em lại tốt như vậy chứ!”
“Đương nhiên, không tốt thì đánh bại được anh sao?” Hứa Tư Văn một chút cũng không khiêm tốn, vẫy vẫy đầu nhỏ, liếc mắt nhìn Vũ Khánh Cương: “Anh không già mồm nữa à?”
Vũ Khánh Cương ha ha cười khúc khích: “Anh già mồm khi nào!”
“Dám làm không dám chịu!” Hứa Tư Văn không thèm để ý đến hắn, tự mình đi vào trong nhà cũ, y cũng muốn tiếp xúc khoảng cách gần với quá khứ của Vũ Khánh Cương một chút, quá khứ của y Vũ Khánh Cương đều biết, mấy tài liệu cặn kẽ đó khiến Hứa Tư Văn xem mà cảm thấy từ đầu mình đã bị Vũ Khánh Cương tính kế rồi.
Cho nên hiện tại Hứa Tư Văn cũng phải nhìn xem quá khứ của Vũ Khánh Cương, thân cận hơn với cái người muốn cùng y sống đến hết đời này, lúc này mới công bằng chứ.
Vừa nãy, nói thật, y vẫn cho rằng Vũ Khánh Cương không thích hợp với loại không khí u buồn đó, quá kinh người rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
