Ngày hôm sau, Hứa Tư Văn không thể rời giường, mơ mơ màng màng hình như bị Vũ đại lão hổ ôm, y thật sự là quá buồn ngủ, tối hôm qua Vũ đại lão hổ giống như ăn cái thuốc kia vậy, bình thường đã có thể đủ giày vò y rồi, đêm tân hôn cũng không biết chỗ nào chạm vào điểm manh của hắn, lại giằng co một buổi tối, kết thúc lúc nào Hứa Tư Văn cũng không có ấn tượng.
Chờ y mở mắt lần nữa, còn có chút ngây người.
Đây không phải căn phòng của Vũ Khánh Cương trong đại viện Vũ gia sao?
Mơ mơ hồ hồ chậm rãi bò dậy, cảm giác trên người rất vô lực, trên da đều là ký hiệu Vũ đại lão hổ lưu lại: “Chờ đi, nhìn xem em có cắn lại không!”
Ở trên thì giỏi lắm à?
“Người anh em, cậu nên tin ông anh đây một lần đi! Đều là do nó tự mình chơi đùa phá hỏng chuyện, không phải ý tứ của tôi đâu!” Lão nam nhân nói chuyện rất thành khẩn cũng rất gấp gáp, bên cạnh có một cô gái xinh đẹp đang ngơ ngốc ngồi đó.
“Tui tin!” Vũ Khánh Cương ngồi ở trên ghế sa lon hai chân bắt chéo. Phía trên vẫn còn liên tục rung đùi.
“Vậy người anh em cậu xem có phải là nên cho ông anh đây một cơ hội không? Hợp đồng của hai nhà chúng ta có phải là…?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
