Nhìn thân thủ kìa, phải gọi là lưu loát!
Y thế mới biết sáng nay con hổ Đông Bắc này là vào phòng y thế nào, y còn nhớ sáng sớm lúc mở cửa đi ra, cửa phòng của y vẫn là khóa lại…
“Ha ha, vợ ơi, anh nhớ em nhớ đến không ngủ được!” Vũ Khánh Cương một bên cởi quần áo vợ, một bên oán giận với vợ: “Dựa vào cái gì mà thằng hai có thể ôm vợ ngủ một phòng, còn anh với em lại phải ở một mình chứ?”
“Anh câm miệng!” Hứa Tư Văn đấu tranh, người này sao có thể vừa tới đây liền muốn chuyện này chứ? Dáng vẻ còn rất hưng phấn nữa!
Lâu như vậy rồi, Hứa Tư Văn y cũng hiểu biết rất nhiều, nhưng có vài thời điểm Hứa Tư Văn một chút cũng không hiểu, tại sao Vũ Khánh Cương đột nhiên lại cao hứng, cũng đột nhiên lại nổi giận.
Đường tiêu chuẩn của hai người, căn bản là không phải cùng một cái độ cao.
“Câm cái gì miệng? … Ha ha… Vợ à…”
Hứa Tư Văn bị trêu chọc cũng động tình, thế nhưng đây là đang ở Vũ gia, y cũng không dám phóng túng Vũ đại lão hổ: “Anh nhẹ chút… Đây là ở nhà đó…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
