"Lão tử đang thi hành nhiệm vụ, các người không tránh ra thì sẽ bị xử lý theo pháp luật!" Nghe tiếng quát đầy uy lực của Đàm Quân Kiệt cùng âm thanh lên đạn lách cách, khóe môi Hạ Thanh khẽ nhếch.
Đàm Quân Kiệt là người nguyên tắc, luôn nghiêm túc chấp hành mệnh lệnh, mà với cô thì đó là một điều tốt.
"Im miệng!" Đàm Quân Kiệt gầm khẽ: "Tất cả nghiêm túc cho lão tử!"
"Rõ." Sáu đội viên đồng thanh đáp.
Ở khoảng cách này, nếu không phải người tiến hóa thính giác thì sẽ không thể nghe thấy cuộc trò chuyện, nên Hạ Thanh vẫn đứng yên, giả vờ như không nghe thấy gì.
Đàm Quân Kiệt dẫn đội tiến đến trước mặt Hạ Thanh, tháo mặt nạ phòng hộ rồi chào theo kiểu quân đội: "Đội trưởng Tiểu đội điều tra nguy hiểm số 6, Đàm Quân Kiệt."
Sau khi xem giấy chứng nhận của anh ta, Hạ Thanh chủ động nói: "Đội trưởng Đàm, tôi là Hạ Thanh của Lãnh địa số 3, người tiến hóa hệ sức mạnh cấp 4. Trước khi rời Khu an toàn, tôi đã tham gia sáu nhiệm vụ dọn dẹp rừng tiến hóa. Xin phép được cùng các anh tuần tra khu rừng đệm và vành đai cách ly của Lãnh địa số 3."
Nhiệm vụ dọn dẹp rừng tiến hóa được triển khai trong ba tháng, mỗi đợt kéo dài mười ngày. Hạ Thanh đã tham gia suốt sáu mươi ngày và vẫn bình an trở về, chứng tỏ dù chỉ là người tiến hóa hệ sức mạnh cấp thấp, chuyên phụ trách vận chuyển và khử trùng, cô vẫn có năng lực đối phó nguy hiểm đáng kể. Huống chi lần này cô chỉ muốn cùng họ tuần tra chính lãnh địa của mình, nên Đàm Quân Kiệt không có lý do để từ chối: "Cô đi sau tôi."
"Rõ." Hạ Thanh vừa đi vừa giới thiệu tình hình khu rừng đệm: "Tôi đã kiểm tra sườn núi phía bắc hai lần, giết năm con rắn, chưa phát hiện thêm nguy hiểm nào khác. Còn sườn núi phía tây thì tôi chưa kịp kiểm tra."
Hạ Thanh là người có năng lực mạnh nhất trong số năm mươi lãnh chúa ở khu vực phía bắc, đồng thời cũng là người dễ gặp nguy hiểm nhất. Bởi người càng mạnh thì càng tự tin, họ thường chủ động khám phá môi trường xung quanh nên khả năng gặp tình huống rủi ro cũng cao hơn.
Đàm Quân Kiệt nhắc cô phải cẩn thận: "Gần đây nhiệt độ tăng lên, các loài động vật ngủ đông lần lượt tỉnh dậy và ra ngoài kiếm ăn. Cô cố gắng chỉ hoạt động trong khu canh tác thôi. Nếu chẳng may bị rắn cắn thì lập tức gọi cho tôi hoặc Chung Đào, chúng tôi sẽ cử người mang huyết thanh đến ngay."
"Tôi nhớ rồi, cảm ơn Đội trưởng Đàm." Hạ Thanh ngoan ngoãn đáp, lấy mặt nạ phòng hộ trong gùi ra đeo lên. Dù cô thấy điều đó không thật cần thiết, nhưng vì cả đội điều tra đều đeo nên cô cũng không tiện tỏ ra khác biệt.
Sau khi tiến vào rừng đệm, một đội viên đi sau lưng Đàm Quân Kiệt kinh ngạc kêu lên, chỉ xuống sườn dốc rồi hỏi Hạ Thanh: "Cô Hạ, mảnh đất rộng thế kia bên bờ hồ là do một mình cô xới sao?"
Hạ Thanh nhận ra người này chính là người vừa gọi mình là "cô nàng": "Cứ gọi tôi là Hạ Thanh được rồi. Tôi là người tiến hóa sức mạnh, ngoài sức khỏe ra thì chẳng có năng khiếu gì đặc biệt, chỉ giỏi làm mấy việc nặng nhọc thôi."
Người đội viên mỉm cười giới thiệu: "Chị Hạ Thanh, tôi là Tô Minh, tiến hóa thị giác cấp 3. Đất chị xới đẹp quá, trước thiên tai chị từng làm nông phải không?"
Hạ Thanh lắc đầu: "Nhà tôi ở ngoại ô, chỉ có một mảnh vườn rau nhỏ, không tính là làm nông. Nhưng mấy năm gần đây tôi hay đến khu trồng trọt trong Khu an toàn làm việc, nên cũng học được đôi chút."
"Hướng chín giờ, cách bốn mươi lăm mét có động tĩnh, khả năng là rắn hoặc thằn lằn." Người tiến hóa thính giác trong đội nhắc khẽ, ra hiệu cho mọi người cảnh giác.
Đàm Quân Kiệt lập tức ra lệnh: "Toàn đội cảnh giới, Hạ Thanh đứng sau tôi, số ba, bốn, năm sang đó kiểm tra."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
