Do lượng thực phẩm an toàn không đủ đáp ứng cho toàn dân, Hoa Quốc quy định rằng những sinh vật có thể ăn được, chứa ít hoặc không chứa nguyên tố phóng xạ độc hại, đồng thời có hàm lượng nguyên tố Sàm trong khoảng 0,5% đến 1,5%, sẽ được xếp vào loại Thực phẩm tùy chọn.
Khi kiểm tra bằng máy dò nguyên tố Sàm thông thường, cả thực phẩm an toàn lẫn thực phẩm tùy chọn đều hiển thị đèn xanh.
Con cá trê tiến hóa mà Hạ Thanh vừa đập chết, nếu mang về Khu an toàn, có thể đổi lấy lượng lương thực đủ cho cô ăn trong ba tháng.
Thế nhưng, Hạ Thanh đã quá chán ngán những viên lương khô nén cứng và khô ráp. Giờ đây, cô chỉ muốn được ăn thịt tươi.
Cô nhanh chóng làm sạch con cá trê, chặt thành vài khúc lớn, cho vào nồi cùng nước suối rồi đặt lên bếp nấu.
Gia vị ư? Chỉ có muối và bột ớt.
Món ăn kèm ư? Không có.
Không đúng, cô còn có sáu cân giống khoai tây tiến hóa.
Nhưng Hạ Thanh lại không nỡ ăn, vì trong Trồng Trọt Toàn Thư có ghi rõ: giống khoai tây này chứa hàm lượng nguyên tố có hại chỉ 0,75%, song tỷ lệ nảy mầm lại rất thấp, chỉ khoảng 30% đến 35%.
Dù sau khi tiến hóa, sức ăn của cô đã tăng gấp đôi, nhưng một mình Hạ Thanh cũng chẳng thể ăn hết con cá trê nặng hơn chục cân chỉ trong một bữa.
Ở lãnh địa này, không có cách nào bảo quản thực phẩm tươi, nên Hạ Thanh cẩn thận nướng khô phần cá còn lại rồi cất vào túi niêm phong.
Chỉ có cách đó, thịt cá mới không bị nguyên tố Sàm và vi khuẩn tiến hóa trong không khí làm hỏng.
Về sau, khi thức ăn ngày càng nhiều, cô phải sớm tìm cách lắp đặt tấm pin năng lượng mặt trời cùng tủ lạnh. Nhưng trước hết, cô cần kiếm được kính để sửa cửa sổ, ngăn côn trùng, rắn rết và chuột bọ tiến hóa xâm nhập.
Hạ Thanh đeo mặt nạ phòng hộ, xách túi vải lớn cùng bộ dụng cụ, quyết định dành buổi chiều đi kiểm tra quanh ngôi làng hoang.
Trong Lãnh địa số 3 có ba ngôi làng nằm thành hình tam giác, mỗi làng đều ở vị trí cao hơn khu đất trồng trọt một chút, giữa chúng là những thửa ruộng rộng lớn. Trước thảm họa, mỗi làng có vài chục hộ dân, còn giờ chỉ còn lại những đống nhà cửa đổ nát.
Hạ Thanh sống ở ngôi làng nằm trên đỉnh tam giác, còn ở phía đông nam và tây nam vẫn có hai ngôi làng hoang khác.
Những ngôi làng ấy đã sớm bị cây cối nuốt chửng. Hạ Thanh vạch đám cỏ dại, nhìn thấy không ít xương người và xương gia súc đã bị gặm sạch.
Cảnh tượng ấy, suốt mười năm qua, Hạ Thanh đã thấy không biết bao lần, nên giờ cô chỉ còn biết lặng lẽ nhìn, lòng không còn cảm giác gì nữa.
Sau khi lùng sục khắp ba ngôi làng, Hạ Thanh cuối cùng cũng tìm được vài tấm kính cường lực nhiều lớp có kích thước vừa vặn với khung cửa sổ nhà mình. Cô lau sạch từng tấm, rồi cẩn thận lắp vào khung, dùng keo dán kính và gioăng cao su chuyên dụng cố định thật chắc.
Bước sang năm thứ mười kể từ khi thảm họa xảy ra, mọi loại keo dán hay băng keo sản xuất từ trước đều đã quá hạn, biến chất, không còn dùng được nữa. Những vật liệu cô đang sử dụng bây giờ đều là hàng được sản xuất sau thảm họa, mang từ Khu an toàn ra.
Thiên tai đã phá hủy toàn bộ hệ thống công nghiệp của Lam Tinh. Những vật tư trước kia chỉ cần bấm điện thoại là có ngay, giờ đã trở thành món hàng hiếm hoi, khó mà tìm được.
Số keo dán và gioăng cao su này là nhờ Hạ Thanh dựa vào thân phận đội trưởng nhỏ trong đội xây dựng mà xoay xở được.
Sau khi cha qua đời, mất hết người thân, lại mang dung mạo xinh đẹp, Hạ Thanh hiểu rằng nếu muốn sống yên ổn và đàng hoàng trong Khu an toàn, cô chỉ có ba con đường: hoặc sở hữu năng lực vượt trội, hoặc có một nhóm đồng đội đáng tin có thể giao phó sinh mạng, hoặc phải đánh đổi bản thân để đổi lấy cuộc sống qua ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
